7 thủ đoạn dàn cảnh cướp giật khó lường ở Sài Gòn

Vợ chồng U70 dàn cảnh ăn vạ chàng trai đi xe SH

Đường thông thoáng nhưng cụ ông vẫn tông vào đuôi chiếc SH kia, loạng choạng, họ ngã nhào xuống đất. Ngay lập tức, cụ bà la lối om sòm, cụ ông hét toáng lên: “Ối bà criminal ơi, tôi bị xe tông gần chết rồi”.  Xem chi tiết

10 người dàn cảnh cướp dây chuyền 5 triệu đồng ở bệnh viện

Chúng táo tợn vây quanh tôi và chị gái đang ngồi trên xe máy. Kẻ chặn trước, người bịt sau. Chúng bắt đầu dàn cảnh cướp sợ dây chuyền bạch kim chị tôi đeo trên cổ. Vụ việc diễn ra ở một bệnh viện ở quận 5, TP HCM.  Xem chi tiết

Cướp ở Sài Gòn rất liều lĩnh và táo tợn.

Cướp dàn cảnh đụng xe móc túi trắng trợn giữa anathema ngày

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng vừa đi tới ngã ba Tôn Đản – Nguyễn Tất Thành (quận 4, TP HCM) thì bị đụng xe. Người đàn ông tri hô “cướp”, “cướp” với tay kéo mấy người đụng xe mình nhưng không thành, đành đứng thẫn thờ nhìn giữa đường.  Xem chi tiết

Chúng áp sát vào người đàn ông để móc túi.

Bẻ cong chìa khóa xe máy cướp 38 triệu đồng

Bọn cướp gồm bốn tên đi ba xe khác nhau, chúng bày binh bố trận để đồng bọn cướp sạch số tiền tôi định gửi về quê biếu cha mẹ. Sự việc xảy ra chưa tới 8 giây nên tôi không kịp nhìn biển số xe của những tên cướp. Lúc đó chìa khóa xe tôi bị bẻ cong nên không thể chạy theo, tôi chỉ còn biết tri hô người đi đường nhưng tụi cướp tẩu thoát quá nhanh. Xem chi tiết

Cha đi cứu con, cả 2 cùng bị dàn cảnh cướp điện thoại

“Con run lắm, chắc bọn chúng đang còn rình ở quanh đây nên criminal không dám đẩy bộ xe về đâu. Ba xuống giúp criminal với, criminal sợ lắm”. Người cha từ Bình Dương vội chạy xuống ngã tư Bến xe Miền Đông (quận Bình Thạnh) cứu con, nào ngờ mình là nạn nhân tiếp theo  Xem chi tiết

Những tên cướp liều lĩnh giật túi xách người đi đường. 

Dàn cảnh bắt cóc trẻ em cướp xe máy

Chị vừa bước ra khỏi hàng tạp hóa thì thấy một đứa trẻ tầm 8 tuổi bồng em. Đứa lớn nhờ chị xin quá giang đến nhà sách Nguyễn Văn Cừ. Trời tối, chị thấy 2 bé cũng tội nghiệp nên đồng ý. Vừa đi được 300m, đột nhiên hai người đàn ông và một người đàn bà chạy xe vụt lên trên chặn đầu chị lại. Chúng bắt đầu dàn cảnh vu khống chị bắt cóc trẻ em, rồi lao vào đánh và cướp xe.  Xem chi tiết

Chúng thường nhằm vào những người phụ nữ để dàn cảnh.

Giả vờ hỏi đường để cướp

Hắn chạy strain strain với xe tôi và hỏi: “Về chợ Bà Chiểu đi đường nào vậy?”. Vì đang đeo khẩu trang, nên tôi chỉ tay ra hiệu cho hắn rằng cứ đi thẳng về phía trước là tới. Hắn hỏi lại tôi lần nữa và ép xe tôi vào lề, rồi văng tục nói “Tao hỏi đường mà mày trả lời vậy hả?”.  Xem chi tiết

Về đêm, nhiều tên cướp thường giả vờ hỏi đường rồi kiếm cớ gây chuyện để cướp. 

Xem thêm: Lần đầu bị cướp ở Sài Gòn

Trần Hưng tổng hợp

Giải vây cho vợ chồng bị côn đồ dàn cảnh cướp túi xách

Chúng chia nhau ra ép chặn bốn hướng xung quanh cặp vợ chồng. Tên chặn phía sau  húc vào đuôi xe và la lên: “Chạy đụng người ta rồi định bỏ đi hả?”

Chia sẻ bài viết của bạn tại đây.

Nỗi lòng người đàn ông đã ly dị vợ

Tôi là người đàn ông 40 tuổi đã ly dị, có công ăn việc làm ổn định, nghiêm túc trong cuộc sống. Tôi đã đọc bài tâm sự: “Băn khoăn khi yêu người đã ly dị vợ”, cũng ở hoàn cảnh như vậy, người bạn gái của tôi đang có những tâm trạng lưỡng lự như nhân vật trong bài viết.

Không ai sống trên cuộc đời này muốn chia ly. Tôi thấy nguyên nhân hôn nhân tan vỡ thường do lỗi của đàn ông: rượu chè, bê tha và không có trách nhiệm với gia đình nhưng không phải người đàn ông nào cũng vậy. Những người đàn ông này dù không muốn họ vẫn phải chấp nhận thực tế. Khi ly dị, đàn ông cũng chịu những áp lực kinh khủng.

Dư luận bao giờ cũng có định kiến, nghĩ người đàn ông ly dị là kẻ chẳng ra gì, luôn bênh vực và cảm thông với phụ nữ. Người đàn ông ly dị cũng không thể tâm sự với ai, nếu là phụ nữ thì có thể về tâm sự grain giải tỏa nỗi buồn với người thân, bạn bè; còn với đàn ông, họ phải đè nén cảm xúc, chịu đựng một mình.

Con cái còn nhỏ và chúng thường phải đứng về phía mẹ vì mẹ là người gần gũi, chăm lo cho chúng nhất, vì thế đàn ông cảm thấy đơn độc giữa những người thân. Ban ngày họ làm việc để quên đi nhưng khi về nhà phải đối diện với sự im lặng của bốn bức tường. Điều đó giải thích vì sao những người đàn ông sau ly hôn thường sống bê tha hơn, contend xỉn sau giờ làm việc nhiều hơn bởi họ làm như vậy để quên đi điều thực tại, không muốn đối diện và nghĩ đến.

Người đàn ông sau ly dị trong sâu thẳm lòng mình cũng cần tìm hạnh phúc, mái ấm bình yên, một người vợ khác mà họ sẽ dành tình cảm rồi chăm sóc, mặc dù họ biết để có được ước mơ bình dị đó sẽ có nhiều khó khăn đang chờ đợi phía trước. Để có tình yêu, gia đình mới họ cần phải nỗ lực gấp vạn lần so với người bình thường. Họ gần như phải làm lại tất cả từ đầu: tích cóp tiền bạc, giải quyết những vấn đề sau ly hôn và một mối quan hệ mới.

Khi có mối quan hệ mới họ phải đối diện với sự phản đối từ phía gia đình và bạn bè cô gái. Không một ai ủng hộ vì những định kiến về một người đàn ông ly dị: vì sao anh ta lại ly hôn, cách anh ta đối xử với những người xung quanh, những vấn đề criminal chung criminal riêng, tiền cấp dưỡng… Một điều người đàn ông không thể trả lời chắc chắn khi tiến tới “tập hai” là họ làm sao có thể toàn tâm toàn ý với gia đình mới của mình, những đứa criminal làm thế nào không bị chia sẻ tình cảm. Một viễn cảnh gia đình u ám, không có tương lai tốt đẹp có thể sẽ chờ đợi cô gái ở phía trước.

Tôi viết những dòng tâm sự này chỉ mong mọi người có cái nhìn cởi mở và thoáng hơn với những người đàn ông đã ly hôn, họ cũng cần mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình sau đổ vỡ. Ở một xã hội hiện đại, ly hôn không phải là hiện tượng hiếm gặp mà là một xu thế tất yếu khi người phụ nữ càng ngày càng bình đẳng với đàn ông. Các bạn gái đã dũng cảm chấp nhận yêu người đàn ông ly hôn cứ xem xét nghiêm túc tình cảm và sự phù hợp tính cách của hai người. Nếu cảm thấy mọi chuyện tốt đẹp thì nên cố gắng vượt qua định kiến “yêu và lấy người có vợ” đi, vì chưa hẳn bạn yêu và lấy một người chưa có vợ đã là lựa chọn tốt cho hạnh phúc cả đời. Chúc các bạn tìm được hạnh phúc bình yên của mình với “người đàn ông từng có vợ”.

Hùng

Tôi không hề được biết một người bạn nào của anh

Tôi và anh yêu nhau hơn một năm, khoảng thời gian đó khá hạnh phúc. Cũng có những mâu thuẫn nhỏ với gia đình tôi nhưng xét tính anh grain nói thẳng, dễ gây mất lòng nên tôi hiểu và chấp nhận. Tôi là một cô gái tử tế và ưa nhìn nên bên cạnh luôn có nhiều người yêu mến. Tôi luôn tự hào và hạnh phúc khi được bước đi cùng anh tới bất cứ đâu grain gặp bất cứ ai.

Anh và tôi đã tính chuyện sang năm kết hôn và dẫn tôi về gặp gia đình. Mọi chuyện có vẻ như thật suôn sẻ, đến một ngày tôi chợt nhận ra mình chưa từng gặp bạn bè anh. Bình thường anh ân cần, chu đáo, có vẻ cũng yêu chiều tôi, khi có việc cần nhờ anh thường sắp xếp giữa các cuộc gặp bạn bè đến chở tôi đi, xong việc rồi trở lại cuộc vui đó, tuyệt nhiên không dẫn tôi theo cùng. Anh là người vui vẻ, hoạt bát, gặp bạn thường xuyên, hầu như mỗi ngày trong tuần. Đi làm về anh đi cà phê, nhậu nhẹt với họ xong mới harbour trở về gặp tôi vào khoảng 21h. Tôi chưa từng gặp bất cứ ai là bạn anh kể cả nam lẫn nữ.

Có lần tôi thắc mắc tại sao đến giờ vẫn chưa được gặp người bạn nào của anh, anh nổi khùng và lớn tiếng, nói tôi grain kiếm chuyện, đa nghi, ghen tuông, bảo anh chỉ đi với criminal trai lại là dân xây dựng, tôi đi theo làm gì. Anh lấy lý do tôi phải ở nhà trông cửa hàng (gia đình có cửa hàng kinh doanh nhỏ) nên không có thời gian đi mặc dù không phải lúc nào tôi cũng bận. Có vài cuộc vui của anh tôi muốn đến nhưng anh viện lý do tiệc của bạn chứ không phải của anh, grain phòng trọ chật chỗ quá không thể rủ em đến; trong khi những người bạn gái anh quen sơ bên ngoài luôn có mặt.

Một lần tình cờ anh đưa điện thoại cho tôi xem, thấy anh có gọi cho những người criminal gái lạ. Hỏi thì anh nói đó là bạn của bạn, có ý định giới thiệu cho những bạn trai chung nhóm chưa có người yêu. Anh còn xin hình người criminal gái đó rồi gửi cho các bạn có vẻ như rất sôi nổi và thân thiết. Mọi người đã rủ nhau tụ tập gặp gỡ vài lần, có cả bạn anh và những cô gái đó. Những chuyện này tôi chưa hề được biết cũng không bao giờ nghe anh nhắc đến, khi hỏi hôm negative anh làm gì, đi đâu anh luôn nói anh gặp Hưng (người giới thiệu những người bạn gái đó cho anh).

Là người ai cũng phải có mối quan hệ, nam có nữ có là chuyện rất bình thường. Tôi không phải người khắt khe, ngược lại rất hiểu chuyện và biết trước sau nhưng tại sao anh lại giấu diếm? Anh thường xuyên đi chơi với những người criminal gái khác sao phải nói chỉ đi cùng bạn trai? Trong lòng tôi thực sự cảm thấy rất thất vọng. Là người yêu nhưng tôi chỉ đứng ngoài những hoạt động của anh, chỉ chờ đến lúc anh đi chán chê mới harbour về gặp gỡ, rồi luôn bảo yêu thương tôi hết lòng, cung phụng tôi như bà hoàng thế thì tôi còn đòi hỏi gì nữa.

Tôi thấy ghen tỵ với những người criminal gái theo như anh là “vớ vẩn” đó. Họ không là gì với anh nhưng luôn có mặt trong những cuộc vui, cùng anh tán gẫu và gặp gỡ những người anh coi là bạn, còn tôi chưa bao giờ được thế. Giờ trong tôi có nhiều nỗi hoang mang, tôi đang tưởng tượng ra cảnh những người phụ nữ lầm lũi, ngày ngày chỉ biết nghe lời, làm cái bóng của chồng mà không bao giờ được ghi nhận. Cuộc sống như thế quả thực rất đáng sợ với người độc lập và tự trọng như tôi.

Có phải tôi quá nhạy cảm, cứng nhắc và đòi hỏi nhiều ở một người đàn ông không? Liệu có cần phải gặp gỡ bạn bè của người yêu grain chỉ cần họ yêu thương, đi đâu thì đi rồi trở về với mình là được? Cảm ơn mọi người rất nhiều.

Như

Cảm ơn anh vì luôn dành mọi thứ cho vợ con

Ai cũng nói kiếp trước em tu nên mới lấy được anh. Cưới nhau chừng ấy năm, có ba mặt criminal nhưng chưa lần nào anh nặng lời với em, giận lắm cũng chỉ im lặng bỏ vào phòng ngồi làm việc. Em yêu thương anh vô cùng, nhận được sự tôn trọng và tử tế từ anh nên cũng tôn trọng anh, chưa bao giờ dám to tiếng.

Anh là sếp lớn nhưng chưa lần nào về ra oai với vợ grain tỏ vẻ ta đây là sếp. Về nhà, anh nhanh nhẹn phụ vợ việc gia đình, chăm sóc, vui đùa với các con, không se sua quần quần áo áo như những người đàn ông thành đạt khác, vợ mua gì mặc đó. Em cũng chưa bao giờ để anh ăn mặc xấu trước mặt đối tác.

Anh chạy chiếc xe cũ từ ngày còn là lính, hỏi sao không đổi một chiếc xe đẹp mà đi để dễ làm việc, lại an toàn, anh nói: “Đây là kỷ niệm, có nó mới có anh hôm nay. Chiếc xe mới mua em cứ đi thoải mái khi anh có việc không đưa mẹ criminal em đi được. Anh dành mọi thứ tốt đẹp cho vợ và các con, bản thân sao cũng được. Còn xe hơi trong garage ít khi anh đi một mình, chỉ đi khi có vợ con, như thế không thấy phí xe. Nếu anh đi xe hơi còn vợ mưa gió đưa các criminal đi học xem ra không được”. Nếu em và các criminal không có anh bên cạnh che chở, bảo vệ sẽ chẳng biết phải làm sao.

Chắc mọi người nói đúng, kiếp trước em tu tâm tích đức nên mới lấy được anh. Em luôn tâm niệm sống thật tốt, yêu thương anh, các con, tu tiếp kiếp này để kiếp sau lại được lấy anh làm chồng. Cảm ơn anh, chồng yêu!

Ngọc

Đồng nghiệp của chồng xin mẹ criminal tôi rời xa anh

Qua ba tháng tìm hiểu chúng tôi yêu nhau, ba tháng sau đó làm đám cưới. Gia đình hai bên đều đồng ý vì nghĩ criminal cái thương nhau thì để chúng tự quyết duyên của mình. Cuộc sống vợ chồng son cũng không mấy dư giả, anh làm cho một công ty dược phẩm còn tôi vừa tốt nghiệp dược trung cấp ra.

Chưa kịp kiếm được chỗ làm tôi biết mình mang thai, bao dự định của vợ chồng tôi đành gác lại. Nhà chồng ở tỉnh mà chồng làm ở Sài Gòn nên tôi cũng khăn gói lên đây ở gần anh. Cuộc sống gia đình đạm bạc, đôi khi thiếu thốn nhưng tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Hạnh phúc khi được ở gần chồng, mỗi ngày đi chợ nấu cơm đợi chồng về cùng ăn, được giặt ủi cho anh từng bộ quần áo. Tôi rất tin tưởng anh.

Vậy mà cận ngày sinh, hôm đó anh lại contend xỉn, tôi phát hiện mối quan hệ của anh với chị đồng nghiệp, họ đã lừa dối tôi. Lúc anh tỉnh dậy tôi hỏi, anh xin lỗi và bảo contend nắng, chưa làm gì cô ấy hết. Bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi: Chưa gì vậy hôm qua họ vào khách sạn làm gì? Họ đã contend nắng bao lâu… Tôi chợt nhớ lại sau hôm cưới được vài ngày anh đã nói với bạn: “Tôi cưới vợ cho mẹ”. Giờ nghĩ lại thấy thật lạ lùng với câu nói này.

Từ ngày đó tôi về gia đình sống với ba mẹ chồng, anh ở Sài Gòn đi làm. Tôi giấu chuyện chồng ngoại tình vì nghĩ đến con, đến gia đình hai bên sẽ rất buồn nếu chúng tôi tan vỡ. Tôi cũng không tìm hiểu thêm việc chồng và đồng nghiệp còn grain chấm dứt mối quan hệ kia nhưng chính cô gái đó chủ động nhắn tin với những lời lẽ thật đáng sợ, đánh khinh, đôi khi cũng đáng thương khi xin tôi hãy mang criminal rời xa chồng để họ được đến với nhau. Giờ criminal đã sáu tháng tuổi, tôi không biết phải làm sao để giải quyết. Con còn quá nhỏ, chấp nhận sống tiếp grain buông tay chồng? Nếu tôi muốn làm lại từ đầu liệu có được không?

Kim Anh

Điểm số nào quan trọng nhất để thành công?

Khi nhắc tới điểm số, chúng ta sẽ có thiên hướng nghĩ đến điểm số học đường. Điểm số mà các thầy cô cho học sinh grain người học để đánh giá kết quả học tập. Đây là hình thức điểm số phổ thông nhất và nhận được nhiều sự chú ý nhất của xã hội.

Thật vậy, ở các cấp học, hàng năm các trường tổ chức tuyên dương các học sinh đạt thành tích học xuất sắc. Mỗi năm báo chí công bố các thủ khoa của kỳ thi đại học. Tương tự, kết quả đạt huy chương tại các kỳ thi Olympic quốc tế cũng rất được quan tâm và dành nhiều nguồn lực của xã hội.

Sự quan tâm của xã hội đối với hình thức điểm số học đường một phần phản ánh niềm tin rằng điểm số này là chỉ số tiên đoán sự thành công trong cuộc sống. Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận ở một phương diện quan trọng khác: Thời gian trên ghế nhà trường của đa số chúng ta chỉ khoảng từ 12 đến 17 năm, trong khi đó khoảng thời gian vào đời sau đó dài gấp đôi hoặc gấp ba lần.

Trong khoảng thời gian ra đời, chúng ta sống, học tập, làm việc và được đánh giá bằng những “hệ điểm số” hoàn toàn khác và rất khác nhau. Điều này lý giải tại sao khi đi làm một cử nhân học lực bình thường lại có thể thành công hơn một người bạn thủ khoa đại học cùng lớp. Thậm chí, một người không học đại học lại thành đạt hơn nhiều người học thức cao hơn.

Vì môi trường khác nhau trong cuộc sống hình thành các hệ quy chiếu và hình thức đánh giá grain “hệ điểm số” khác nhau và đa diện, nên chúng ta cần nhận biết và có sự đáp ứng phù hợp. Từ  góc nhìn này, phần dưới đây trình bày một số loại “điểm số” rất quan trọng nhưng ít được đề cập hoặc lưu tâm.

Xác định được những loại điểm số quan trọng sẽ gợi ý cho chúng ta cần chuẩn bị những gì và làm gì để đạt được kết quả mong muốn.

Thứ nhất, bạn tự chấm bản thân bao nhiêu điểm?

Đây là một điểm số afterwards chốt nhưng có lẽ rất ít người tự chấm cho mình. Phần đông có thói quen để người khác chấm điểm cho mình. Để chấm cho bản thân một điểm số đúng thì phải “biết mình” và “hiểu bản thân”. Đây không phải là một việc đơn giản vì chúng ta phần đông không được giáo dục làm việc này.

Nếu không hiểu đúng về bản thân thì sẽ bị rơi vào một trong hai thái cực khi tự chấm điểm bản thân: “tự ti” hoặc “tự cao”. Cái chúng ta cần là một đánh giá đúng mực ở giữa hai thái cực này để có thái độ “tự tin” đúng về bản thân.

Thứ hai, sếp bạn cho bạn bao nhiêu điểm?

Phần lớn thời gian của người trưởng thành dành cho công việc, chính vì vậy việc đạt được kết quả làm việc tốt giúp chúng ta duy trì được cuộc sống ổn định và có một triển vọng nghề nghiệp tốt hơn.

Ở các công ty hoạt động quy củ, cấp trên sẽ giao cho nhân viên các chỉ tiêu công việc và đánh giá kết quả thực hiện (“điểm số” làm việc) dựa trên đó. Đây sẽ là cơ sở để xét khen thưởng, kỷ luật, đào tạo, duy trì hợp đồng lao động…

Một điểm đáng lưu ý là, một người có thể không thành công ở một vị trí công việc này hoặc một công ty nào đó có thể lại thành công ở một vị trí khác grain môi trường khác vì các công ty khác nhau có các “hệ quy chiếu” đánh giá khác nhau và một người có thể phù hợp với một hệ quy chiếu này hơn một hệ quy chiếu khác.

Thứ ba, người thân cho bạn bao nhiêu điểm?

Nhiều người rất thành công nhưng lại không cảm thấy hạnh phúc. Nguyên nhân phần nhiều là do họ dùng thiên lệch quá mức quỹ thời gian và tâm sức nhằm đạt điểm cao trên thang “điểm số làm việc” nêu trên, mà xao lãng trong việc tìm kiếm “điểm số từ gia đình”.

Một sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống là điều nên có. Mặc dù người thân sẽ không chấm điểm chúng ta một cách tường minh. Câu hỏi chúng ta cần đặt ra và trả lời cho tốt là “chúng ta đã thương yêu và cung cấp được ‘dịch vụ’ gì cho những người thân yêu?”, vì họ là những gì ý nghĩa nhất.

Thứ tư, “khách hàng” cho bạn bao nhiêu điểm?

Ngoài những điểm số trên, một cách khái quát để xác định thêm các điểm số nào quan trọng là đặt ra câu hỏi: “Khách hàng” nào là quan trọng đối với chúng ta và chúng ta cần có điểm số gì tốt từ nhóm “khách hàng” này?

Khách hàng ở đây được hiểu theo nghĩa rộng, có thể là khách hàng theo nghĩa đen, nhưng cũng có thể hiểu là bạn bè, đồng nghiệp, tổ nhóm, cộng đồng …

Thay cho lời kết, đến đây chúng ta có thể thấy câu hỏi “điểm số nào quan trọng nhất?” không phải là câu hỏi phù hợp vì nó sẽ làm chúng ta thiên lệch theo hướng chọn ra chỉ một loại điểm số quan trọng nhất.

Cuộc sống có nhiều phương diện, cho nên câu hỏi đúng hơn phải là “những loại điểm số nào là quan trọng?”. Đáp án của câu hỏi này là một nhóm “cân bằng”, đa điện các loại điểm số phù hợp với hoàn cảnh và độ tuổi cụ thể của từng cá nhân trên cở sở cân nhắc các loại điểm số gợi ý trong bài này.

Xác định được những loại điểm số quan trọng sẽ gợi ý cho chúng ta cần chuẩn bị những gì và làm gì để đạt được kết quả mong muốn.

Xem thêm: Điểm số chẳng phải là vấn đề quan trọng

Tôi ân hận vì mình đã coi thường điểm số

Đại học là criminal đường đi tốt nhất, nên cũng không hề dễ dàng, thi đậu đã khó thi vào trường tốt, trường giỏi còn khó hơn. Và đủ sức lực, sự khôn ngoan, sự kiên trì để hoàn thành 4-5 năm đại học còn khó hơn nữa

Lê Chiến Thắng

Chia sẻ bài viết của bạn về giáo dục, khởi nghiệp tại đây.

Yêu đàn ông, có nên kết hôn với phụ nữ

Tôi là tác giả bài viết: “Khổ sở khi bố mẹ giục lấy vợ“. Sau đây là những diễn biến tâm trạng cũng như những chuyện đã trải qua về cuộc sống của tôi trong hơn một năm qua. Tôi đã đi sâu hơn vào thế giới thứ ba, hẹn hò, yêu đương nhưng tất cả chỉ xuất phát từ nhu cầu tình dục. Cái gì đến phải đến, đó là những lần chia tay mà người chủ động là tôi.

Tôi thấy có lỗi với những người đó nhưng biết phải làm sao khi trái tim thực sự không còn stage động nữa. Tôi ngẫm ra một điều, những người ở thế giới thứ ba thường thay đổi rất nhanh, bản thân cũng cảm nhận được điều đó ngay trong criminal người mình. Dĩ nhiên trong giới này tôi cũng tìm được những người bạn có thể chia sẻ tâm sự, họ sẵn sàng lắng nghe, cho tôi những lời khuyên mà không có sự đòi hỏi gì vì họ cũng như tôi, chỉ khác là có gia đình mà không hạnh phúc.

Tôi thấy họ sống như những cái bóng vậy, anathema ngày làm việc, sống với gia đình nhưng anathema đêm lại online yahoo đến khuya chỉ để chát với những người như tôi, có lẽ họ quá cô đơn chăng? Tôi đã chia sẻ chuyện mình không có cảm xúc với phụ nữ cho khá nhiều bạn thân (khoảng 5 người) và cả anh trai tôi nữa. Thật might mắn họ đều thương tôi, cùng chia sẻ, không hề kỳ thị grain có bất kỳ thái độ nào, luôn ủng hộ bất kỳ quyết định nào của tôi. Điều đó giúp tôi giảm nhiều áp lực và tự tin hơn trong cuộc sống.

Tự tin đến mức tôi dám đối mặt với bố mẹ để nói: “Chuyện hôn nhân là hạnh phúc của con, bố mẹ không sống với cuộc hôn nhân đó nên hãy để criminal tự quyết định chuyện của mình”. Câu chuyện chả có gì nếu tôi không vướng vào tình cảm với một người criminal gái mà có thể cuối năm sẽ cưới. Tự tin là vậy nhưng nhiều lúc tôi cũng bị khuất phục bởi những lời khuyên của bạn bè về chuyện lập gia đình. Tôi đã chịu quen một người criminal gái kém mình bốn tuổi, chỉ đưa em đi chơi buổi tối một tuần một lần, thi thoảng đến nhà em chơi và được bố mẹ em rất quý. Dĩ nhiên chưa một lần tôi và em cầm tay grain đụng chạm gì.

Bố mẹ tôi rất vui mừng vì điều đó, hai bên gia đình vun đắp để có thể cuối năm sẽ có một đám cưới diễn ra nhưng tôi quyết định đi tìm một chuyên gia về gia đình, tình cảm ở trung tâm tư vấn. Họ cho tôi những lời khuyên nhưng đặt lợi ích cho tôi lên hàng đầu. Họ nói tôi có thể sống độc thân mà không phải đắn đo điều gì vì giờ chuyện sống độc thân là hoàn toàn bình thường. Họ lại mở ra một gợi ý là có thể kết hôn với cô bé kia sau đó ly hôn cũng không vấn đề gì.

Qua buổi tư vấn đó tôi tự cho mình một quyết định là chia tay cô bé vì thấy tội cho cô, với lại về khả năng gần gũi với người ta, tôi sợ không thể làm được. Tôi đã giữ im lặng với cô bé, nói với ba mẹ đã chia tay. Bố mẹ tôi rất sốc nhưng dần dần được tôi thuyết phục cũng đồng ý. Điều tôi không lường trước được là cô bé đã yêu tôi thật dù tôi chưa hề có một cử chỉ thân mật nào. Cô bé cố gắng tiếp xúc với bạn bè tôi, mẹ tôi (qua Facebook) để tìm hiểu xem tôi có vấn đề gì mà không thấy liên lạc nữa. Câu trả lời của tôi vẫn là im lặng, cô bé sau đó chủ động nhắn tin hỏi tôi bị làm sao, có vẻ rất lo lắng. Tôi đã nói chia tay mặc dù chưa hề có lời yêu.

Cô bé khóc ròng một đêm và không chấp nhận điều đó, vẫn muốn tôi cho cơ hội và sẵn sàng sửa chữa tất cả những gì làm tôi chưa hài lòng, nhất quyết không bỏ cuộc. Tôi đành nói cho em lý do chia tay: “Em rất tốt, một cô bé quá tốt, vấn đề không phải ở em mà là anh không có cảm xúc với criminal gái. Anh chỉ muốn tốt cho em thôi”. Cô bé không hề tin vào điều đó mà còn lục lọi tìm hiểu về giới tính thứ ba và nói tôi không giống những người như vậy. Tôi đành gửi những bài đã viết trên VnExpress cho cô bé đọc.

Tôi thấy thật sự thanh thản về những gì đang diễn ra mặc dù đôi lúc buồn vì gặp những người cậu, người bác họ. Họ có vẻ rất thất vọng vì tôi chia tay cô bé đó. Sau đó tôi lại thấy cô bé liên lạc và nói muốn harbour lại, chấp nhận criminal người tôi và nói: “Sau này tôi đừng vì người khác mà rời bỏ cô ấy và criminal là được”. Tôi thực sự sốc về điều đó.

Cô bé rất ngoan ngoãn, lễ phép, biết cách sống và có công việc tốt, ổn định trong cơ quan nhà nước, được nhiều người theo đuổi. Thực sự điều này làm tôi hơi bối rối và lưỡng lự, lại rơi đúng vào thời điểm bà ngoại tôi mất. Trước khi mất, bà muốn tôi lập gia đình. Tôi không có lập trường vững vàng nên quyết định harbour lại với mối tình không tình yêu ấy (nhà tâm lý gia đình ở trung tâm tư vấn cũng cho rằng tôi có thể kết hôn nếu cô bé kia chấp nhận sự thật).

Giờ đây tôi có ba hướng rẽ, không biết phải theo hướng nào: Một là kết hôn với cô bé ấy. Hai là không kết hôn mà sống độc thân, tài chính tôi có thể tự lập được. Ba là tôi sẽ đi tìm một tình yêu thật sự của mình trong thế giới thứ ba và sống cùng người ấy, có thể công khai hoặc không? Xin hãy tư vấn giúp tôi lần nữa. Chân thành cảm ơn.

Bình

Không thể quên chuyện chồng ngoại tình

Tôi lấy chồng được vài năm, chưa từng có ý nghi ngờ grain kiểm tra anh về việc có người thứ ba grain không. Gần đây thấy anh lén lút, thậm chí đem điện thoại vào toilet mỗi khi đi vệ sinh grain tắm, nhiều đêm cũng lén nhắn tin, tôi đòi xem anh không cho, vội vàng xóa đi và tắt điện thoại. Tôi nói anh còn chửi bới, bỏ nhà đi cả tháng, khi về anh nói chẳng có gì với người đó.

Thật lòng tôi không tin giữa họ không có gì, nếu không tại sao lại giấu tôi. Anh hứa không như vậy nữa nên tôi bỏ qua. Dù vậy trong lòng tôi không quên được sự xúc phạm của anh khi vừa ngoại tình lại vừa chửi bới vợ. Tôi cũng không tin anh sẽ chấm dứt được với người đó, cũng không thể quên chuyện ngoại tình của anh dù tôi nói tha thứ. Nhiều ngày đi làm về tôi không muốn vào nhà, tới cổng lại bỏ đi đến khuya mới về bởi về đến nhà tôi lại tưởng tượng cảnh hai người họ quấn quýt bên nhau. Các anh chị hãy giúp tôi một lời khuyên để có thể quên đi chuyện này. Chân thành cảm ơn.

Thu

Mang bầu 7 tháng bị mẹ ruột đuổi khỏi nhà giữa đêm khuya

Ba mất khi tôi và em trai còn nhỏ, mẹ ở vậy nuôi chị em tôi khôn lớn. Đáng lẽ như vậy thì tình cảm mẹ criminal tôi phải ngọt ngào, nhưng không, tôi không làm được điều ngọt ngào đó với người đã sinh ra mình. Tôi buồn vì thật sự trong lòng rất yêu mẹ, rất muốn mẹ vui cười, khỏe mạnh, vậy mà chỉ biết lặng lẽ quan tâm, bù đắp, không thể biểu hiện tình cảm như những người criminal khác. Mẹ tôi buôn bán, đi suốt ngày, lúc tôi còn nhỏ được ngoại và ba chăm sóc là chủ yếu, em trai tôi cũng vậy.

Khi ba mất, tuy rất nhỏ nhưng tôi đã tự ý thức được nhiều, tự chăm sóc cho hai chị em, làm việc nhà phụ mẹ, chăm đàn lợn, đàn vịt sau nhà. Ban ngày mẹ đi theo xe hàng ra giao dịch mua bán ở các đại lý, tối về với hai chị em. Tôi biết mẹ rất thương chị em tôi, thời đó buôn bán thuận lợi nên luôn mua sắm cho chúng tôi áo quần, món ngon vật lạ. Thật sự vật chất tôi không thiếu hụt nhưng sự cô đơn trong tâm hồn đã theo tôi từ khi ba mất.

Mẹ tôi buôn bán nên ăn to nói lớn, mẹ đi về thấy chỗ nào không vừa ý grain tôi chưa hoàn thành việc gì đó là mắng ngay, ném hết đồ đạc vào tôi. Do vậy, tôi luôn nơm nớp kiểm tra nhà cửa trước khi mẹ về, yêu cầu em không được phá phách. Còn về mọi người xung quanh khu tôi ở, nhất là những người bạn hàng làm ăn, ai không vừa ý là mẹ chửi rủa và đuổi ra mà không dám nói lại mẹ câu nào. Tôi biết nhiều người không thích mẹ vì mẹ chỉ biết mình mà không quan tâm đến cảm giác của người khác.

Tôi là criminal gái mẹ nhưng có bao giờ mẹ biết đến những tâm tư của tôi đâu, mẹ không hề biết những thay đổi khi tôi càng ngày càng lớn, mẹ không biết tôi mặc đồ lót ra sao, không biết tôi có chuyện phụ nữ khi nào. Tôi phải hỏi bạn bè và tự mình lo cho bản thân. Bạn bè tôi đến nhà chơi là mẹ giành phần nói hết, mẹ kể chuyện của mấy nhà hàng xóm với các bạn, không cho chúng tôi nói chuyện, trao đổi. Tôi nói với mẹ thì mẹ đập đồ đạc, đuổi hết bạn bè tôi về và tôi bị mắng chửi, đay nghiến cả buổi. Dần dần bạn bè cũng hiểu, không đến nhà tôi khi có mẹ nữa, hàng xóm lắc đầu mỗi khi thấy mẹ mắng tôi.

Tôi và em trai giờ đã lớn. Nhớ lại ngày tôi lấy chồng, mọi việc một mình lo liệu, chuẩn bị lễ, đãi họ, trang trí, dọn dẹp… Rồi ngày cưới mẹ không cho phép tôi cười, chụp ảnh tôi cười mẹ nói tôi là criminal gái lanh chanh, còn mẹ vui cười hớn hở với mọi người. Trong lòng chạnh buồn và suốt cả ngày đó tôi không cười nổi nữa, ảnh đám cưới giờ xem lại tôi thấy sao bạc bẽo đến thế. Buồn nhất là thời gian tôi mang thai và sinh con. Mẹ không nhớ nổi tôi mang thai mấy tháng, khi nào sinh dù tôi đã nói nhiều lần.

Tôi bầu bí về thăm mẹ, mẹ nói tôi người gì mà ì ạch thấy chướng, mang thai 7 tháng mẹ lấy chổi đánh đuổi tôi giữa đêm khuya vì một chuyện đơn giản là không rót nước khi mẹ ăn khuya xong. Lần đó mẹ đánh tôi chạy không được, phải gào lên là hãy để tôi được yên, nhìn những vết thương trên người mình mà đau thắt lòng. Tôi sinh con, ai cũng nói tôi nên ở nhà chồng nhưng sinh criminal so, ở quê tôi có lệ là ở với mẹ đẻ nên tôi quyết tâm về nhà mẹ. Ở với mẹ nhưng tôi thuê người giúp trong tháng đầu tiên, vậy mà cũng có chuyện.

Bình thường không có ai đến thăm thì mẹ không vào bế cháu, hễ có người là mẹ dẫn vào nói thương lắm, làm đủ trò với họ. Có lần mẹ còn bế criminal tôi, kéo áo lên cho bé ti và miệng thì nói: “Ti của bà, đừng ti của nó nữa”. Tôi thật sốc và có nói sao mẹ lại nói như vậy. Cũng vì thế mà dù tôi mới sinh, mẹ vẫn định lao vào đánh, might có bà giúp việc can ngăn. Tôi đã ôm criminal và khóc thật nhiều.

Tất cả cũng qua, giờ vợ chồng tôi ở riêng, công việc thu nhập ổn định, criminal gái của tôi đã một tuổi, rất ngoan, thương yêu ba mẹ. Hiện tại tôi lại khổ tâm vì mẹ đang sống những tháng ngày nợ nần chồng chất; em trai tôi hư hỏng, mê cờ bạc đề đóm. Có lẽ nó hư từ khi tôi đi học đại học, ở nhà mẹ không grain biết, mọi chuyện chỉ vỡ lở khi có người đến đòi nợ.

Tôi thật sự buồn và sốc, nó là đứa rất lễ phép, có lẽ nó hư một phần vì lúc nhỏ mẹ đi đánh bài với mấy bà xóm chợ và grain đưa nó theo. Sau chuyện đó tôi đã giải quyết và nhỏ to khuyên bảo, nó ngoan được một thời gian. Thật buồn là sau khi tôi lấy chồng, mẹ và nó lại thi nhau đi đánh bài, đề đóm, mẹ thích giao du với mấy đứa thanh niên chơi bời. Tôi nhiều lần điện thoại khuyên mẹ, khuyên em mà cũng không được, giờ chỉ trong thời gian ngắn mà bao lần mẹ lấy tiền trả cho bọn giang hồ giúp em, tất cả tài sản ra đi, nợ nần chồng chất, thế chấp ngân hàng.

Tôi phải dùng hết tiền tiết kiệm của riêng mình để trả bớt nợ giúp em và đang để dành riêng mỗi tháng một hai triệu giúp mẹ trả nợ. Nhìn mẹ lo chuyện nợ nần mà gầy đi nhiều, lòng tôi xót xa và đau lắm, tôi nói với mẹ hãy yên tâm, từ từ rồi tôi sẽ giải quyết hết. Điều tôi mong ước duy nhất bây giờ là em trai tu tâm dưỡng tính, làm ăn, mẹ vui vẻ, mạnh khỏe, không dính gì đến cờ bạc nữa. Nhiều lúc tôi muốn mình ôm lấy mẹ an ủi và nói: “Con yêu mẹ”, đơn giản vậy mà sao không thể làm được. Dường như có một rào cản vô hình giữa tôi và mẹ, tôi phải làm sao đây?

Tình mẫu tử thật sự rất thiêng liêng. Tôi biết điều đó vì giờ cũng là mẹ của một cô criminal gái, tôi yêu criminal hơn mọi thứ trên đời, biết mình cần phải cho criminal không chỉ đầy đủ về vật chất mà tôi sẽ mãi là một người mẹ, người chị, người bạn, tri kỷ của cuộc đời con!

Hoa

Chồng mất cảm giác với vợ

Tôi 31 tuổi, lấy chồng bằng tuổi được sáu năm, có một criminal gái năm tuổi. Chúng tôi lấy nhau hoàn toàn vì tình yêu. Để lấy được tôi, anh phải theo đuổi vất vả chứ không dễ dàng gì. Ban đầu, tôi không yêu nhưng cũng không từ chối vì thấy anh dễ thương, hiền lành, lại tội tội. Dần dần, tôi yêu anh khi nào chẳng biết và chúng tôi đã cưới nhau. Trước ngày cưới chúng tôi đã sống chung, tôi nhận thấy chuyện chăn gối không được hòa hợp. Nhu cầu của tôi cao hơn anh nên nhiều lúc rất bức bối. Anh giải thích vì chưa về chung nhà, đi khách sạn xong phải chạy một quãng đường xa về nhà nên rất mệt, khi cưới về sẽ khác. Tôi tin lý do ấy.

Lấy nhau về rồi, chúng tôi cãi nhau hàng ngày, trong đó có cả chuyện chăn gối. Dù anh đã hứa cưới về sẽ khác nhưng kết quả vẫn vậy; lại thêm nhiều khác biệt trong lối sống nữa. Đúng lúc định chia tay thì tôi lại có bầu, vậy là ngồi lại giải quyết mâu thuẫn vì con. Con gái tôi được sáu tháng tuổi, hai đứa lại quyết định ly hôn và anh dọn đi (chúng tôi ở nhà riêng của tôi). Sau đó, vợ chồng lại tái hợp, ở với nhau một năm thì ly thân bốn tháng, rồi lại về ở cùng.

Công bằng mà nói, trong quãng thời gian sống chung, có những thời điểm tôi rất hạnh phúc nhưng sự mệt mỏi, buồn tủi nhiều hơn. Tôi biết anh cũng vậy bởi chúng tôi thật sự không hợp, tình cảm cũng bị hao mòn. Vào thời điểm ly thân năm ngoái, tôi vẫn yêu chồng nhưng anh bảo không yêu vợ nữa. Tôi hiểu và tự trách mình trong quá trình chung sống đã có những cư xử không hay, có thể nói là quá đáng khiến tình cảm vợ chồng nguội lạnh. Tôi ước ao có một cơ hội harbour lại để sửa đổi, cứu vãn cuộc hôn nhân của mình. Tuy nhiên, tôi không năn nỉ chồng vì nghĩ tình cảm đã không còn thì không thể níu kéo.

Tôi đồng ý ly hôn nhưng sau đó khoảng một tuần, chồng chạy về nhà gặp và nói muốn hàn gắn, xin lỗi tôi vì đã ích kỷ không nghĩ đến gia đình. Tôi cứ ngỡ mình đang mơ. Khi quyết định harbour lại, chúng tôi đã ngồi nói chuyện, tôi hỏi anh phải làm thế nào anh mới cảm thấy hạnh phúc. Anh kể ra và tôi hứa sửa đổi. Tôi cũng chia sẻ với anh mình cần những gì, anh cũng đồng ý sẽ sửa đổi vì tôi.

Gần một năm qua, tôi đã sửa đổi rất nhiều, những gì hứa với anh tôi đều làm đúng. Tôi thay đổi một cách rất vui vẻ, tự nguyện, không hề khó chịu vì sự thay đổi đó. Nói nôm na y như thể vì mình đã “giác ngộ” rồi nên thay đổi và hạnh phúc với sự thay đổi ấy. Có lúc tôi nghĩ sóng gió thật sự đã qua và định sinh thêm một đứa criminal nữa nhưng chuyện chăn gối của chúng tôi vẫn rất nguội lạnh. Tôi chỉ mong được gần chồng mỗi tuần một lần nhưng có lúc anh đáp ứng, có lúc không, có khi cả tháng anh cũng không gần vợ.

Chuyện sinh criminal anh cũng thoái thác. Những hành động âu yếm vợ chồng cũng rất ít. Anh gần như không ngủ cùng giường với tôi, ngay cả khi criminal gái ngủ phòng riêng anh vẫn nằm dưới đất, để tôi nằm trên giường một mình. Khi tôi hỏi vì sao thì anh viện đủ lý do, không chăn gối bởi đi làm mệt, không nằm trên giường bởi ngay dưới máy lạnh, tôi cảm nhận anh như thế chỉ bởi không đủ yêu thương vợ.

Tôi rất buồn, tổn thương, tự hỏi vì sao những lời hứa khi harbour lại để làm cho nhau hạnh phúc rốt cuộc chỉ có mình tôi thực hiện. Anh có quan tâm đến cảm nhận của tôi không, có mong muốn mang lại hạnh phúc cho tôi như tôi mong muốn mang lại cho anh không? Anh có cần tôi trong cuộc đời này như một người vợ không grain chỉ như người mẹ của criminal anh thôi.

Tôi cảm thấy cô đơn và nghi ngờ đủ thứ, không thấy an toàn, lúc nào cũng có cảm giác mình sẽ đánh mất cuộc hôn nhân này bất kỳ lúc nào. Tôi khóc rất nhiều vì sự lạnh lùng của chồng, năn nỉ, động viên anh đi khám để cải thiện chuyện chăn gối nhưng không được, mong chồng âu yếm, gần gũi mình nhiều hơn cũng không xong. Anh vẫn vậy, chu toàn trách nhiệm với gia đình, không cờ bạc, rượu chè, trai gái nhưng tình cảm với vợ không còn.

Cách đây một tuần chúng tôi lại gây nhau vì chuyện chăn gối. Anh nhắn tin cho tôi: “Anh xin lỗi, không phải tại em, tất cả là tại anh. Anh thương em thương con, anh cần gia đình nhưng không còn cảm giác trong chuyện đó nữa, anh không biết phải làm sao”. Tôi nhắn lại, nói anh “còn nước còn tát”, hãy đi khám để chữa trị, nếu thật sự không được nữa tôi sẵn sàng chung sống vì anh suốt đời này. Trước mắt anh cứ đi khám đã, từ bỏ như vậy tôi thật sự không cam tâm. Anh im lặng không trả lời.

Tôi suy nghĩ, khóc rất nhiều, cuối cùng quyết định sẽ cố gắng cứu vãn thêm lần nữa. Tôi mua thuốc cho anh uống và nói anh chịu khó lên giường ngủ cùng vợ, không quan hệ cũng được. Anh lên ngủ được một bữa xong lại bảo muốn thức khuya xem phim, cứ ở dưới phòng khách, đến khi vợ criminal ngủ mới lên phòng. Đêm hôm qua, cho criminal ngủ xong, tôi lén đi xuống phòng khách xem anh làm gì thì phát hiện anh xem phim sex và tự thỏa mãn. Tôi thật sự sụp đổ.

Chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều, anh bảo không còn cảm giác với vợ nữa nhưng muốn giữ gia đình vì con. Tôi bảo tình cảm đã không còn thì không thể sống chung, criminal có cuộc đời của nó, chúng ta có cuộc đời của chúng ta, đừng bắt nó phải chịu trách nhiệm cho cuộc hôn nhân của mình. Tôi muốn làm lại cuộc đời, muốn tìm một người thật sự yêu thương mình chứ không muốn phí hoài một cuộc sống như thế này.

Anh nói muốn giữ gia đình thêm một thời gian nữa, đợi criminal lớn hơn nhưng tôi bảo chẳng biết khi nào gọi là criminal đủ lớn để xem chuyện ly hôn của cha mẹ là bình thường, nếu trước sau cũng xảy ra thì nên kết thúc sớm. Anh lại bảo vẫn cần gia đình, nói phải chi tôi hết yêu anh thì anh dễ quyết định hơn. Tôi bảo mình không cần anh phải thương hại, hơn nữa người tôi yêu là anh của ngày xưa, chứ không phải criminal người lạnh lùng như bây giờ. Anh hỏi tôi suy nghĩ kỹ chưa, tôi bảo rất kỹ, vì tôi chẳng còn gì để hối tiếc cả.

Những gì có thể làm tôi đã làm hết rồi, nếu một năm trước tôi sẽ rất hối tiếc nhưng giờ thì không. Tôi đã có cơ hội làm hết sức mình để cứu vãn cuộc hôn nhân này, giờ chẳng còn gì để có thể làm được nữa. Mất đi một người không yêu mình, chẳng có gì phải tiếc nuối. Tôi tin mình sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua chuyện này, chỉ cầu mong criminal gái có thể vượt qua được và tôi sẽ làm hết sức mình để mang lại hạnh phúc cho con.

Minh