Khi anh hùng cũng là kẻ phong tình

Chỉ với một cú nhấp chuột, ai cũng có thể dễ dàng mục kích tận mắt cảnh nóng của một đôi trẻ đang đầu ấp tay gối đầy mặn nồng và lãng mạn. Người ta cũng có thể được chứng kiến pha hành động happy cấn của người anh hùng nào đó đang cố gắng cứu cả thế giới và một mỹ nhân đang lâm nguy.

Đơn giản và quen thuộc hơn là pha rùng rợn máu thịt mà nếu chợt giật mình lúc nửa đêm và nhớ lại thì bạn không tài nào ngủ được.

Tuy nhiên, nếu chịu khó xem tiếp và tìm hiểu cốt truyện, bạn sẽ dễ dàng nhận ra cặp tình nhân đang làm chuyện người lớn đó hoàn toàn không phải là vợ chồng. Họ chỉ tình cờ gặp nhau trong một buổi dã ngoại hoặc bữa cơm trưa công sở. Đó có thể nhận định là tình yêu sét đánh.

Cảnh tiếp theo, họ có thể đưa nhau lên giường như vợ chồng, sau đó đường ai nấy đi. Thật đơn giản và đúng với tâm lý hiện nay: “Yêu hết mình và hy sinh tất cả”.

Còn vị anh hùng kia? Chẳng qua chỉ là một gã trai buông thả và gần như không hề có mục đích sống, thế nhưng trong một tình huống bất đắc dĩ đã buộc anh ta trở thành anh hùng.

Và trong quá trình hoàn thành sứ mạng, anh ta vẫn mang một phong cách “bụi bặm” để đạt được mục tiêu “tay cầm chai rượu, miệng phì phèo điếu thuốc, phun nước bọt mọi nơi, chửi thề mọi lúc, sẵn sàng lang chạ với mọi thành phần và xem mạng người như cỏ rác”.

Điều này được nhiều người hâm mộ và coi là hình tượng vì dám sống thật với chính mình dù tốt grain xấu, đúng grain sai, miễn sao hoàn thành sứ mạng. Cách đạt được mục tiêu không quan trọng vì thành quả của mục tiêu sẽ che phủ hết tất cả.

Còn cảnh rùng rợn kia thường bắt đầu từ một nhóm bạn trẻ thích phiêu lưu, mạo hiểm và muốn thử những thứ mới lạ, bất chấp hậu quả. Tất cả chỉ để thoả mãn khát khao bứt phá ra khỏi cuộc sống kỷ luật và khuôn phép đời thường để được thể hiện bản lĩnh sống và cái tôi của bản thân: không ràng buộc, không trách nhiệm, không người thân.

Hãy trở thành những khán thính giả khôn ngoan, không chỉ biết phê bình tác phẩm mà còn là người suy xét sâu sắc để có thể phân định được giữa cái ảo và cái thật, cái nên loại bỏ và cái nên tiếp thu.

Một lối sống mới nghe sẽ rất kích thích vì nhiều người cho rằng đó mới thật sự là tự do. Tất cả những thứ ấy đều hoàn hảo trên màn ảnh. Vì sao? Bởi vì trên màn ảnh chỉ cho người ta thấy một nửa của sự thật. Màn ảnh chỉ cho người ta thấy sự khoái lạc và vinh quang ảo của những hành động được gọi là “cool” nhưng lại giấu đi hậu quả khôn lường nếu nó xảy ra trong đời thật.

Ví dụ, trên màn ảnh chỉ cho người ta thấy tình dục đầy đam mê và hưng phấn nhưng lại không chiếu tiếp cho người ta biết phía sau của khoái cảm nhất thời đó là sự đau đớn của việc nạo phá thai, hoặc tồi tệ hơn có thể dẫn đến vô sinh.

Màn ảnh cũng cho người ta thấy tình dục chỉ đơn giản là “thích thì nhích” từ hai phía nhưng lại không cho người ta biết được cảm giác thật đầy bất an và mất giá trị trong người nữ sau lần quan hệ đầu tiên, ngoài hoặc trước hôn nhân. Hay như cảm giác hạnh phúc và thầm tôn trọng của người nam khi tìm được người bạn đời biết giữ gìn đến giờ phút cuối cùng.

Màn ảnh chỉ dừng lại ở ánh hào quang sau những hành động “điên rồ” của “vị anh hùng” vì đã cứu được cả thành phố và một mỹ nhân nhưng không hề nói tiếp rằng người ta chỉ biết ơn anh vì những gì anh đã làm chứ không tôn trọng anh do lối sống bừa bãi đó.

Chưa hết, hào quang của thành quả vẫn không giúp che đậy và bào chữa hết cho những hành động vi phạm luật pháp như đập phá cách vô tội vạ grain tước đi mạng sống của người khác quá đơn giản và dễ dàng.

Điều đáng buồn là một bộ phận không nhỏ trong xã hội ngày negative lại nhìn nhận những cái ảo đó như một phần trong giá trị thật ở ngoài đời.

Nhiều người trẻ hôm negative dùng những cái ảo trên màn ảnh để làm tiêu chuẩn sống ngoài đời thật. Họ không chỉ chịu sự ảnh hưởng về thời trang grain văn phong giao tiếp từ thế giới ảo mà hơn thế nữa, cái ảo đã và đang trở thành kim chỉ nam cho thế hệ trẻ với suy nghĩ rằng “sống như vậy mới đúng là sống” hoặc “cuộc sống ý nghĩa là phải như vậy.”

Tất cả là do chúng ta không còn phân biệt được đâu là ảo và đâu là thật để định giới hạn ảnh hưởng của những hình ảnh đó trên cuộc đời thật của chính mình, dẫn đến việc chúng ta để những cái ảo trên màn ảnh tự do hình thành nên criminal người và nhân cách thật của chúng ta ngoài đời.

Kết quả là xã hội phải gánh chịu các hậu quả của các trào lưu như sống tự do đến mức buông thả, hoặc là chính mình đến mức ích kỷ và vô tổ chức, hoặc “bầy đàn” đến mức không định hướng.

Phim ảnh được làm ra với mục đích đầu tiên và duy nhất là giải trí, nhưng nó sẽ vượt qua giới hạn cho phép đó để trở thành một công cụ truyền bá văn hoá, giá trị và hệ tư tưởng thành công khi người ta chỉ biết tiếp nhận mà thiếu suy xét.

Nếu kêu gọi trách nhiệm, chúng ta không thể trách phim ảnh nhưng nên trách chính mình vì chúng ta không thiết lập bộ lọc trong hệ tư tưởng của chính mình trước.

Cho nên, hãy trở thành những khán thính giả khôn ngoan, không chỉ biết phê bình tác phẩm mà còn là người suy xét sâu sắc để có thể phân định được giữa cái ảo và cái thật, cái nên loại bỏ và cái nên tiếp thu. Có như vậy thì những giá trị thật trong cuộc sống của chúng ta mới không trở nên ảo và rẻ tiền.

Xem thêm: Phim Việt càng hiện đại, càng thụt lùi

Nguyễn Bình

Những bộ phim Việt ‘thảm họa’

Nội dung của phim Việt Nam so với phim Hàn Quốc thì cũng na ná nhau, nhưng phim Hàn Quốc lại thu hút nhiều người xem hơn nhờ dàn diễn viên và đạo diễn chuyên nghiệp hơn.

Chia sẻ bài viết của bạn  tại đây

Cổ động viên bóng đá Mỹ khác Việt Nam như thế nào?

Những ngày gần đây, người ta vẫn grain nhắc đến chuyện đội tuyển U19 Myanmar vào vòng chung kết U20 thế giới, còn đội U19 của Việt Nam chúng ta phải về nhà và bắt đầu thi đấu ở V-League. Là một người hâm mộ bóng đá, tôi chỉ xin nói về cách hâm mộ thể thao của người dân Mỹ, nơi tôi đang sống, và người dân Việt Nam, nơi tôi đã từng sống.

Lúc đội tuyển quốc gia thi đấu thì người Mỹ xem qua truyền hình grain tới sân cổ vũ, tuỳ theo điều kiện. Ví dụ như kì World Cup vừa qua, người Mỹ đã cổ vũ thế nào?

Trận Bỉ – Mỹ thu hút rất đông khán giả Mỹ xem trực tiếp trên tivi. Khi tuyển Mỹ bị dẫn trước hai bàn, tôi ngồi trong quán bar với các đồng nghiệp. Các khán giả Mỹ càng hò hét ồn ào hơn, thấy tôi im lặng, đồng nghiệp bảo là: “Đội tuyển đang thua, mình phải hò hét trợ oai cho đội tuyển thì mới gỡ lại được chứ”. Tất nhiên là chúng tôi đang ở Mỹ, đội tuyển thì ở Brazil, có hét cách mấy cũng không ích gì, nhưng người Mỹ bảo là vẫn phải hò hét để tỏ rõ sự ủng hộ với đội tuyển.

Còn ở Việt Nam, khi các em U19 thua trước Nhật Bản 7- 0, khán giả lục tục bỏ về ngay khi chưa hết hiệp một. Tới giữa hiệp hai thì khán đài trống trơn, rác vứt đầy sân, các em thì vẫn gồng mình chiến đấu trong sự im lặng đến chết người của khán giả.

Khi tuyển Mỹ gỡ được một bàn thì ai cũng hò reo, và sau đó càng reo dữ bởi họ tin là vẫn còn gỡ được. Rồi tuyển Mỹ thua 2- 1, khán giả ra về mà vẫn tiếc rẻ, nhưng không trách cứ ai cả. Người Mỹ hiểu rằng sự quan tâm của khán giả Mỹ với bóng đá không nhiều, và những gì đội tuyển bóng đá làm được là đáng khen ngợi so với đẳng cấp của họ.

Ở Việt Nam, khi đội tuyển thua thì bao nhiêu lời chê bai tới tấp, tha hồ cho đội tuyển nghe. Nào là chỉ có thế thôi, nào là còn yếu kém lắm, nào là đừng có ca ngợi quá làm chi. Tới cả bầu Đức, người đã đổ ra hàng tỷ đồng và hơn thế nữa để đào tạo một đội bóng theo đúng qui trình cũng bị chê bai, chỉ vì ông nói một lời cảnh cáo các cầu thủ. Đội tuyển U23 sau khi vượt qua vòng bảng ở Asiad rồi thua ở vòng 1/16 cũng bị chê bai không kém.

Vậy có ai trong hàng ngũ người hâm mộ nhiệt tình đó đã đá bóng chưa? Có ai cho criminal mình đá bóng hàng tuần grain không? Có ai bỏ tiền ra để đầu tư cho bóng đá grain không? Có ai xếp hàng mua vé xem một trận ở V-League grain không?

Ở Mỹ, một người hâm mộ luôn ăn mặc kiểu Rosevelt cổ vũ cho tuyển bóng đá Mỹ đã trở thành biểu tượng của người hâm mộ Mỹ. Ông ấy trở nên nổi tiếng và được giới truyền thông quan tâm bởi phong cách hài hước mà nồng nhiệt của ông ấy.

Còn ở Việt Nam, một cô gái xinh đẹp ôm mặt khóc khi chứng kiến đội tuyển U19 thua phải khóa Facebook vì nhiều lời hăm doạ vô cớ. Có kẻ ác mồm còn nói rằng em ấy khóc vì thua độ. Chả lẽ tình yêu bóng đá là thứ xa xỉ lắm sao? Người hâm mô Brazil lớn tuổi khóc vùi trên khán đài khi đội tuyển của họ thua, thì một cô gái ôm mặt khóc trên khán đài khi đội tuyển thua có gì là lạ? Hay là bóng đá Việt Nam đầy rẫy chuyện bán độ vì ở Việt Nam có quá nhiều người dân mua độ?

Người hâm mộ bóng đá tại Mỹ hầu như không bao giờ chỉ trích các cầu thủ khi thua cuộc.

Còn đây là chuyện ngay nơi tôi đang làm việc. Ngày thứ sáu cuối tuần, tôi vội vã rảo bước ra khởi công sở khi đồng nghiệp tôi vừa đi vừa oang oang: “Tôi phải về sớm cho kịp trận bóng bầu dục tối negative của thằng con. Hôm negative nó chơi trên sân nhà mà…”.

Mỗi trường trung học ở Mỹ đều có sân chơi thể thao, sân vận động với khán đài và đèn pha đầy đủ. Học sinh trung học luyện tập thường xuyên và đấu mỗi ngày cuối tuần. Mỗi trận đấu cấp trường như vậy đều đông đặc khán giả, và các em học sinh đã quen với áp lực thi đấu từ thưở nhỏ.

Trong khi đó, dịp cuối tuần, các em học sinh ở Việt Nam vẫn cắm đầu đi học thêm. Tôi còn nhớ là tối thứ sáu tôi vẫn có giờ học thêm Anh văn, mà sáng thứ bảy lại phải học thêm môn hoá. Ấy là mười mấy năm về trước, chứ bây giờ thì không khéo còn phải học nhiều hơn. Chơi thể thao ư? Cái khái niệm đấy chỉ tồn tại ở những tháng phát động Hội khoẻ Phù Đổng, chúng tôi chơi vài trận cấp trường rồi thôi.

Bạn tôi đã có criminal đi học cấp một. Từ cấp một, các em đã được đi thi đấu thể thao và chơi các môn thể thao có tổ chức từ nhỏ. Ngay cả các trận đấu của các học sinh lớp một cũng đầy chật kín phụ huynh la hét trên khán đài. Ông trọng tài thổi còi, còn các em nhỏ mặc đồng phục đá một quả bóng nhỏ. Bé trai bé gái được chơi chung vì ở tuổi này các em chưa phân biệt nhiều về sức vóc.

Còn ở Việt Nam, các bé sáu tuổi chắc là phải đi học thêm để rèn chữ đẹp. Ngày cuối tuần thì might ra các em được đi học bơi, học năng khiếu như chơi đàn chẳng hạn. Đá bóng mỗi cuối tuần ư? Khi tôi nhỏ thì tôi giải quyết bằng cách vẽ khung thành trên sân đất và xông pha cùng lũ bạn đá bóng chân trần. Chỉ tội nghiệp bác hàng xóm đi xe đạp gặp phải lũ trẻ chiếm dụng đường làng để đá bóng nên đành dắt xe đi bộ.

Các câu lạc bộ thể thao chuyên nghiệp ở Mỹ tuyển dụng vận động viên bằng cách kí hợp đồng với những tài năng ở trường trung học. Các cầu thủ trong đội bóng của trường trung học được xếp hạng theo cấp quốc gia, và những ai thứ hạng cao thường được tuyển vào các đội bóng chuyên nghịêp. Mỗi năm, các hiệp hội bóng bầu dục, bóng rổ và bóng đá quốc gia tổ chức tuyển chọn các vận động viên tốt nghiệp phổ thông vào đội bóng của mình.

Các trường đại học của Mỹ cũng đều có đội bóng riêng và thường thì họ có một đội bóng bầu dục, bóng rổ, bóng đá, bóng chày, rồi còn đội bơi, đội điền kinh, đội hockey, đội lacrose, đội tennis, đội bóng chuyền. Các đội bóng này sinh hoạt như vận động viên chuyên nghiệp, các trận đấu của họ được quan tâm không kém các đội chuyên nghiệp, và cổ động viên tới xem một trận bóng rổ giữa hai trường đại học có thể lên tới hàng chục nghìn.

Ở Việt Nam, các trường đại học có ít hoặc gần như không hề có một đội thể thao nào. Tôi nhớ hồi trước tôi học năm nhất ĐH ở TP HCM, môn thể dục mỗi tuần học hai tiết, nhưng chỉ là học cho có mà thôi.

Lúc thi môn bóng chuyền, bọn tôi phải phát năm quả bóng qua lưới, nếu phát hợp lệ thì mỗi quả hai điểm. Rồi ngày hội thao chào mừng ngày thành lập đoàn, trường tổ chức thi chạy bộ. Mỗi lớp phải cử hai nam hai nữ chạy bộ 3 km ủng hộ phong trào. Tôi xung phong chạy vì 3km không là bao nhiêu. Còn ở Mỹ, 3km là quãng đường mà một vận động viên cấp trường phải chạy mỗi ngày để khởi động cho bài tập.

Mỗi cuối tuần, nếu không chơi thể thao grain đi xem criminal mình chơi thể thao thì cũng nhiều người Mỹ đi xem các trận đấu bóng chuyên nghiệp. Người Mỹ grain đến sân xem bóng bầu dục, bóng chày, bóng rổ, hockey. Cả bóng đá là môn thể thao thứ yếu nhưng cũng có chừng 15.000 tới 16.000 người xem mỗi trận ở giải MLS.

Trong khi đó, người Việt hầu như không tới sân xem các đội bóng Việt Nam tranh tài. Có thể là bóng đá Việt Nam grain bán độ, làm mất lòng người hâm mộ. Nhưng nếu không có bán độ thì thực tình là có bao nhiều người tới xem? Hay là ngồi nhà xem tivi cho nó mát, lại không tốn tiền? Mà các cầu thủ Việt Nam không đá ở V-League thì họ đá ở đâu?

Phát triển bóng đá và thể thao cũng như phát triển đất nước. Tuy rằng nhà nước phải có chính sách hợp lí, nhưng mỗi người dân phải đóng góp phần mình thì thể thao mới đi lên được. Thay vì chỉ trích, chỉ mong các bạn đừng ngồi quanh bàn nhậu bàn tán tỉ số bóng đá, mà hãy xỏ giày ra sân và cho criminal mình đá bóng từ thưở nhỏ. Có như vậy thì bóng đá mới đi lên được.

Xem thêm: U19 Việt Nam thua đậm Hàn Quốc vì bị bầu Đức ‘dọa’

Khanh

Cần đưa U19 Việt Nam ‘trở lại mặt đất’

Sự ảo tưởng đã khiến các em chơi vơi trên trời, vì thế, chúng ta phải có trách nhiệm giúp các em hiểu rõ mình đang đứng ở đâu, vị trí nào, cần phải làm gì để có thể ra được biển lớn…

Chia sẻ bài viết của bạn về bóng đá Việt Nam tại đây.

Tôi thích đồ hiệu nhưng không phải là người vật chất

Cách đây ít ngày tôi đọc bài viết “Ngoài 30 vẫn chưa tìm được người criminal gái ưng ý” của anh Thái, chợt giật mình vì sao tư duy của anh giống người yêu cũ tôi thế. Tôi còn trẻ, 25 tuổi, chưa dư dả đến độ sưu tầm các thương hiệu xa xỉ nhưng việc mua sắm thường xuyên trong các khu trung tâm thương mại là chuyện hết sức bình thường. Đọc đến đây, mọi người đừng vội ném đá về cách tiêu tiền của tôi grain đừng nghĩ tôi là criminal người vật chất grain khoe của.

Trước hết, tôi xin nhấn mạnh việc ai đó mặc những món đồ hiệu không phải đều vì sĩ, sính hàng ngoại, đơn giản vì nó tốt, bền, mặc lên người rất tôn dáng (anh chị biết đấy, phàm những người làm công việc phải giao dịch, đối ngoại nhiều càng chú trọng vẻ hình thức. Quần áo có thể không cần nhiều nhưng mặc phải tươm tất, chỉn chu và đẹp. Hơn thế nữa, tôi quan niệm, người vợ – người phụ nữ không nên chỉ biết chăm sóc gia đình mà còn phải biết tự chăm sóc bản thân, hình ảnh của bạn không chỉ đại diện cho mình mà còn ảnh hưởng tới những người xung quanh như người yêu grain chồng).

Ví dụ tôi mua cái áo một hai triệu nhưng mặc được ba năm áo nhìn vẫn đẹp, không sờn không bạc màu. Thử hỏi, nếu mua cái áo một hai trăm nghìn tôi dùng được mấy bữa? Mặc có đẹp grain không? Tất nhiên việc mua gì, dùng gì còn phụ thuộc điều kiện của mỗi người. Vấn đề là những người phụ nữ có lòng tự trọng, tự chủ kinh tế, chúng tôi thích tiền do mình làm ra chứ không mê tiền của người đàn ông nên việc nhận quà đắt tiền không nằm trong từ điển của chúng tôi.

Tôi không đặt câu hỏi, đàn ông họ muốn gì ở phụ nữ bởi câu trả lời muôn thuở giống nhau, cũng tương tự như vậy với phụ nữ về đàn ông. Vấn đề là cảm xúc! Tại sao các bạn mới ra trường kết hôn nhiều? Tôi nghĩ bởi họ đang sống với màu hồng của cuộc sống và tình yêu, giống như câu chuyện anh thợ mới vào nghề dám gọt một viên kim cương đắt tiền mà không người thợ điêu luyện nào dám làm bởi anh ta không biết những giá trị của nó, không biết tất cả những rủi ro có thể xảy ra. Khi trưởng thành về mặt nhận thức, tâm hồn và thể chất, chúng ta như những người thợ kim cương điêu luyện lành nghề, biết quá nhiều rủi ro, tự đặt ra quá nhiều rủi ro nên do dự khi hành động, đương nhiên sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội.

Chẳng thể trách anh grain tôi bởi cuộc sống bon chen, xô bồ, giá trị vật chất được nâng tầm hơn cả giá trị tinh thần thì người lớn chúng ta lại giống trẻ con: Không biết nên làm thế nào. Về mình, tôi yêu anh, không phải bởi những vật chất anh đang có, tôi yêu criminal người anh mà chẳng hiểu vì sao yêu (lý trí của tôi nói anh chẳng có điểm gì tôi thích nhưng trái tim đã trao anh từ khi nào). Chúng tôi là tuýp phụ nữ 4M (Mạnh mẽ, mong manh), với công việc rất quyết đoán, linh hoạt, về tình cảm tôi luôn thích và mong muốn cuộc sống gia đình giản dị với những bữa cơm tự nấu, chăm sóc gia đình, chỉ cần tình yêu là chúng tôi có thể làm tất cả. Chúc những ai đang do dự sẽ sớm có quyết định cho hạnh phúc của mình.

Hồng Nhung

Thất vọng khi biết bố có người khác

Đã bao giờ bạn tự hỏi: Tình yêu và tiền bạc, cái gì quan trọng hơn? Đối với tôi cả hai thứ đó đều không quan trọng, trên hết là niềm tin và sự tôn trọng. Bố muốn chúng tôi tôn trọng ông, tôi luôn làm thế suốt 20 chục năm negative nhưng bố có xứng đáng được như thế không? Một người đàn ông, người chồng, người cha vì người đàn bà khác quên đi gia đình mình có đáng được tôn trọng và tin tưởng? Suốt những ngày qua tôi tự hỏi bản thân điều đó, ông luôn dạy tôi phải sống chân thật, sống để mọi người phải nể phục nhưng cách ông sống bây giờ làm tôi sợ, thậm chí là xấu hổ.

Một người bố như thế có xứng đáng làm gương cho chị em tôi? Chúng tôi thất vọng khi biết bố có người khác, cảm thấy bị xúc phạm và đầy tổn thương. Niềm tin được xây dựng suốt bao năm, hình tượng người bố tuyệt vời sụp đổ, có lẽ ông sẽ không bao giờ xuất hiện tuyệt vời như thế trong mắt chúng tôi nữa. Là người con, tôi luôn tha thứ cho ông, chỉ có điều đến bao giờ ông mới nhận ra tầm quan trọng của gia đình?

Tôi luôn hy vọng bố trở về làm tấm gương hoàn hảo cho criminal cái, một người sẽ sống và làm việc vì gia đình. Tôi mong bố hiểu được tình cảm chúng tôi dành cho ông lớn hơn và vô giá hơn hẳn những gì người đàn bà kia dành cho. Tôi mong bố nhận ra gia đình này luôn đón nhận ông trở về và sẽ là nền tảng vững chãi cho sự phát triển của ông.

Gửi những người đàn ông đã, đang và có ý định ngoại tình: Chúng ta sẽ không bao giờ nhận ra giá trị những thứ đang có, chỉ đến khi mất tất cả mới hối hận đã muộn. Làm ơn bỏ qua những thứ tình cảm nhỏ nhoi, những ích kỷ cá nhân trong cuộc sống để giữ vững niềm tin và củng cố sự tôn trọng từ những đứa criminal như tôi.

“Bố à, bố đừng trách móc, đổ lỗi cho ai hết. Bố hãy sửa lỗi của mình trước, hãy trở về là người bố mà chúng criminal từng biết bố nhé”.

Trang

Xin một lần gọi chị bằng em

Làn khói trắng đưa ta về một nơi xa xăm, khi đôi chân đã mỏi phải dừng bước, khi cảm xúc đã cạn, brook về đâu… Buồn grain vui giờ cũng thế thôi, khi giá trị thật đã mất đi. Người cho tôi niềm tin và hy vọng, cho tôi đam mê cháy bỏng, khơi dậy trong tôi những cảm xúc vốn đã chai lì. Một tình yêu thật đẹp làm sao! Chị đã có gia đình và ba người con. Chị và tôi chênh nhau 11 tuổi, chúng tôi đến với nhau bằng cảm xúc thật của criminal tim nhưng gia đình, định kiến xã hội, lương tâm đạo đức đã ngăn cản.

Chị chọn cách ra đi lặng lẽ dù tôi biết chị không muốn thế, riêng tôi cảm thấy tội lỗi. Tôi vẫn nhớ nụ cười hạnh phúc của chị trong những giấc mơ, hình bóng chị vẫn chưa phai tàn mặc cho thời gian và lý trí cố tình vùi lấp và dập bỏ. Tôi yêu chị, nhớ chị, cần chị, những yếu tố đó đủ khiến tôi thay đổi, hoàn thiện bản thân. Tuy là những lời nói đầu môi nhưng chị yên tâm sẽ không thay đổi, hãy về với tôi đi. Từng đêm tôi gào thét trong điên dại, lạc lõng, quên đi bản thân, thời gian và không gian.

Tôi sẽ mãi yêu chị, yêu từng hơi thở, vẫn đợi chờ cho dù thế nào đi nữa. Tôi khao khát một tình yêu trọn vẹn và nồng cháy, xin được một lần gọi chị bằng em.

Phong

Cứ yêu đi, em sẽ biết chồng chị thế nào

Gửi em người phụ nữ đang chen chân vào cuộc sống gia đình chị. Để đừng sai lầm tiếp theo em nên hiểu thêm về chồng chị, người mà em đang muốn yêu thương. Anh đã ba đời vợ, vợ thứ nhất yêu ba tháng, sống chung 22 tháng rồi bỏ. Chị này đang chen khá nhiều vào cuộc sống của chị vì không thống nhất cách nuôi dạy con. Ai làm vợ cũng phải chấp nhận điều kiện này về sự hiện hữu của cô ấy, về những liên lạc qua lại tần suất mỗi lần một tuần. Vợ thứ hai sống gần một năm và có hai đứa con. Vợ thứ ba là chị sống chung hơn 5 năm, thời sinh viên yêu chị hơn một năm rồi bỏ và cho chị hai lần nạo hút thai. Đến khi chính thức làm vợ chị cũng bị lưu thai tới ba lần. Theo kết quả của bác sĩ, do cả hai, về phía chồng chị không có tinh trùng, còn chị bị viêm nhiễm do chồng mang bệnh về; giờ anh đang phấn đấu cai thuốc lá để sinh con.

Trong 5 năm đời sống vợ chồng, anh quan hệ với gái qua đường không thể đếm hết trên đầu ngón tay, đưa gái đi du lịch có, quan hệ với gái ở những nơi đưa khách đi du lịch có, gái lành cũng có, luôn với cái mác giả danh anh đã bỏ vợ rồi. Hơn nữa anh đi gái mà lại mang đồ lót của người ta về nhà để vợ phát hiện ra.

Anh đã có một criminal trai rất đáng thương, khi sinh cháu chỉ có tám lạng, đến negative cũng phải có những chế độ đặc biệt với cháu: chăm sóc, ăn uống, sinh hoạt, dạy dỗ học tập… Anh đang trắng tay và bao nhiêu nợ nần: nợ mẹ 160 triệu, nợ em gái 80 triệu, nợ em vợ 25 triệu, nợ vay nóng ngân hàng nhiều tháng chưa thanh toán gần 30 triệu, còn lấy tiền của chị thì không thể tính cụ thể. Ngoài ra anh nợ bạn bè rất nhiều, chắc họ nể nên không nói cụ thể.

Nhiều tháng anh không mang tiền về cho gia đình, có lẽ mang cho ai đó (cho em chẳng hạn). Chị là người đàn bà yêu chồng nên hết lần này đến lần khác để giảm áp lực cho anh chị đều tìm hướng giải quyết. Kể cả bây giờ khi nói chuyện với anh, chị cũng nói nợ nần thế nào để nhờ cậy vay trả những chỗ nóng cho xong.

Ngoài ra anh còn đánh vợ, năm 2013 đánh thủng màng nhĩ tai trái, gần đây nhất thủng màng nhĩ tai phải. Năm năm sống với nhau, anh đi đâu làm gì chị không được biết, nếu biết bị kết tội “Cô làm mẹ à”, thích là bỏ đi vài ngày, mặc kệ vợ criminal ở nhà ra sao cũng không quan tâm. Vì thế kể cả anh quan hệ với em, chị cũng không biết đâu, might nhờ có người tốt bụng cho chị biết tin tức và dữ liệu khá cụ thể.

Vì yêu chồng nên chị sẵn sàng chấp nhận, không biết em có yêu chồng chị như chị không. Còn nhiều chuyện nữa, em nên tìm hiểu thêm thông qua quan hệ bạn bè. Nói thật chị khi yêu cũng mù quáng lắm, đâu biết mình là đời vợ thứ ba, nợ nần ra sao cũng không rõ nữa. Nếu yêu chồng chị hơn chị, em hãy cứ thể hiện nhé, chị muốn xem đối thủ của mình thế nào. Hẹn gặp lại em ngày gần nhất để chị em mình hiểu nhau hơn.

Lam

Mong chúng mình sẽ là tình cuối của nhau

Từ lúc có anh đến giờ em mới thật sự cảm nhận được hạnh phúc, thật ấm áp khi được anh yêu thương! Thời gian qua tuy chưa lâu nhưng đủ để em cảm nhận niềm tin yêu anh. Cảm ơn anh vì đã làm lành vết thương trong em, điều tưởng chừng không ai làm được. Em không biết phải nói thế nào về niềm hạnh phúc lúc này, muốn viết vài dòng hy vọng anh đọc được, chỉ mong hiện tại và tương lai đều có anh bên cạnh, muốn được là cô bé của anh mãi.

Dẫu em biết cuộc sống đầy những khó khăn, thời gian trôi qua sẽ làm mọi thứ thay đổi nhưng em tin sự chín chắn của anh sẽ có sức mạnh để giữ vững tình yêu này. Rồi hai năm nữa chúng ta sẽ có một mái ấm dành riêng cho mình, một ngôi nhà đầy ắp những tiếng cười hạnh phúc. Hai năm tuy không quá dài, cũng chẳng phải ngắn, không biết rồi sẽ có bao nhiêu chuyện xảy ra, nhưng với sự quyết tâm em tin mình sẽ vượt qua.

Em đang cố gắng vì tương lai của mình anh ạ, chắc anh cũng cố gắng vì điều đó. Dạo này vì công việc nhiều và áp lực nên anh không quan tâm em thường xuyên nữa, đôi lúc em rất buồn nhưng hiểu và luôn thông cảm cho anh, nỗi buồn nhanh chóng vượt qua thôi. Em mong mình là tình yêu cuối cùng của nhau, trên bước đường sự nghiệp đừng quên em đó. Chúc anh luôn thành công.

Thùy

Sự thật về chồng sắp cưới bị lộ khi tôi về ra mắt nhà anh

Tôi 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, chưa có việc làm nên đi dạy gia sư buổi tối. Tôi sinh ra trong một gia đình công chức bình thường ở quê, ngoại hình tương đối xinh xắn. Cách đây gần một năm tôi quen anh hơn 10 tuổi, khá thành đạt, giàu có. Anh rất yêu thương và chiều chuộng tôi. Chúng tôi dự định tháng 10 âm lịch này sẽ kết hôn. Anh chỉ học hết cấp ba rồi ra Hà Nội làm đủ nghề kiếm sống, giờ đã mở công ty riêng. Tôi rất khâm phục và thương anh.

Tuần trước về ra mắt gia đình anh, khi tôi đang nấu ăn trong bếp, anh ở ngoài sân cùng các anh chị, có người hàng xóm nhà anh sang chơi hỏi: Chú Nam mới về à, vợ criminal có về cùng không? Tôi nghe mà chết lặng nhưng trước mặt gia đình anh coi như không nghe thấy gì, gia đình anh cũng không nói gì, chắc mọi người cũng nghĩ tôi không nghe thấy. Trên đường về Hà Nội tôi mới hỏi anh, anh khóc và thú nhận đã có vợ criminal nhưng ly hôn mấy tháng vì anh không yêu vợ. Anh rất yêu tôi, sợ mất tôi nên không nói.

Anh nói đã cắt đứt hoàn toàn với mẹ criminal chị kia để làm lại cuộc đời, hãy tin và cho anh cơ hội vì thật lòng yêu tôi, tôi đau lòng lắm. Rồi tôi cũng tìm được Facebook vợ cũ anh, gặp gỡ chị ấy, một người phụ nữ nhìn khắc khổ và buồn. Chị không nói gì về tính cách anh, chỉ nói anh chị yêu và sống chung 9 năm rồi mới kết hôn. Chị chia tay anh khi vừa sinh criminal được hai tháng. Chị kể lúc gặp anh, anh làm nghề xe ôm vì ra Hà Nội tay trắng, không có bằng cấp gì.

Anh chị đến với nhau cũng có những yêu thương và cãi vã như bao cặp đôi khác. Chị nói chắc anh không yêu chị vì trong thời gian sống chung anh đã đem lòng yêu rồi ăn ngủ với ít nhất bốn cô gái khác trẻ, xinh đẹp hơn chị (đấy là số người chị phát hiện ra), bao lần chị chia tay nhưng cuối cùng vẫn không dứt ra được. Rồi chị có thai nên hai người đã cưới nhau. Trong thời gian chị mang thai anh lại tán một cô bé đang học đại học (cô bé đó không phải tôi) vậy nên chị xác định đẻ xong sẽ ly hôn, một mình nuôi con.

Nghe chị kể mà nước mắt tôi tuôn trào. Chị nói cũng có thể anh không phải người lăng nhăng nhưng vì anh không hài lòng với ngoại hình của chị, luôn muốn vợ trẻ đẹp nên mới vậy. Chị hiểu anh rất vất vả mới có ngày hôm nay, ước mơ giàu có anh đã đạt, chỉ cần có người vợ trẻ đẹp nữa là anh có mọi thứ nên chị và criminal ra đi, mong anh hạnh phúc. Chị nói tôi xinh đẹp thế này chắc chắn anh sẽ yêu thương và trân trọng, hãy cho anh cơ hội, nói xong chị khóc. Nhìn đứa criminal mới chín tháng tuổi trên tay chị, tôi thấy xót xa quá. Tôi vẫn chưa nói chuyện này cho anh biết.

Tôi có nên tin anh đã gặp đúng người và yêu thương mình thật lòng không? Vì chị cũng thừa nhận anh không yêu chị giống như anh nói. Tôi đã dọn đến sống với anh (anh ở nhà riêng) được một tháng, giờ bỏ anh liệu tôi có tìm được ai tốt hơn không vì anh lo cho tôi rất đầy đủ. Xin mọi người cho lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

Liên

Giang hồ đánh người, đập phá tan hoang quán nhậu

Chúng còn cầm dao rượt đuổi và chém người đàn ông này ngay trong quán. Trước khi rút lui, chúng lấy gậy đập bát đũa, tủ kính đựng đồ ăn, bàn ghế…

Vụ việc đã xảy  ra vào tối ngày 19/5 tại quán nhậu số 16 Lạch Tray (Hải Phòng), nhưng negative video đang được lan truyền trên mạng, khiến cộng đồng xôn xao. Xem video

Ban đầu một thanh niên đi vào quán kéo một người ra ngoài.

Một lát sau, người này bị nhóm thanh niên cầm ghế rượt đuổi vào quán.

Người đàn ông áo đen ngăn cản màn rượt đuổi đánh nhau trong quán…

… thì bất ngờ bị cả đám thanh niên lao vào đánh hội đồng.

 

Một thanh niên cầm gậy hù dọa, thách thức người đàn ông áo đen.

Trước khi rút lui, chúng đập phá bát đũa, bàn ghế và tủ kính của quán.

Khoảng 10 phút sau, công an có mặt tại hiện trường. Người đàn ông áo đen bị đánh chảy máu đầu.

Xem thêm: Cướp khống chế cô gái giật dây chuyền vàng giữa phố Sài Gòn

Nguồn: You Tube

Video cảnh sát truy đuổi tài xế xe ‘điên’ prohibited nhất cộng đồng

Hai môtô cảnh sát liên tục hú còi đuổi theo xe tải với tốc độ cao, cảnh tượng diễn ra như trong phim hình sự.

Chia sẻ bài viết, hình ảnh, shave của bạn tại đây.