Bệnh ‘hôi của, hôi chửi và hôi đòn’ ở Việt Nam

Ngày nay, khi phương tiện thông tin đại chúng phát triển thì thông tin được cập nhật dễ dàng và nhanh chóng hơn, các phương tiện đó cũng là nơi phản ánh và đăng tải quan điểm của cộng đồng. Bên cạnh những mặt tích cực thì biểu hiện tiêu cực cũng không ít mà tiêu biểu là thói “hôi” của người Việt.

Cái “hôi” đầu tiên phải nói tới là nạn hôi của. Tệ nạn này tuy không phổ biến rộng nhưng nó vẫn thường xuyên diễn ra và tốn không biết bao giấy mực. Chỉ đến khi chiếc xe tải chở bia gặp nạn ở vòng xoay Tam Hiệp (Biên Hòa, Đồng Nai) và bị người dân hôi của thì dư luận mới thực sự sục sôi.

Chính quyền lên tiếng, xử lý hình sự thì nhận thức về hôi của đã khá hơn, thế nhưng, đến khi vụ đập phá của công nhân ở Bình Dương diễn ra thì tình trạng trên lại như cũ và mới nhất là hình ảnh một chị bán rau ở Nghệ An bị gió thổi tung rổ tiền lẻ cũng bị mọi người xung quanh hôi mất. 

Có lẽ cái tâm lý của rơi ra đường là của mình, mình không lấy thì người khác cũng lấy đã ảnh hưởng sâu đến tâm trí người hôi của. Nhìn sang nước Nhật, hình ảnh một ông lão đánh cá vớt được lượng tiền rất lớn sau thảm họa sóng thần nhưng lại giao nộp cho nhà chức trách mới cảm thấy buồn. 

Hành động hôi của đáng thất vọng trong vụ bạo động ở Bình Dương.

Cái “hôi” thứ hai là hôi chửi. Có nhiều sự việc grain nhân vật được đăng tải lên mạng thì cộng đồng lại sục sôi soi mói, bóc mẽ và thay nhau dùng những lời khiếm nhã để bình phẩm. 

Người ta sẽ đua nhau dùng những lời chửi càng độc đáo, càng cay nghiệt để lấy phần hơn. Có nhiều thứ không liên quan tới bản thân họ và họ hoàn toàn không hiểu biết nhưng vẫn “anh hùng bàn phím” vào chửi khí thế vì lẽ đơn giản trên mạng có ai biết mình là ai đâu. 

Hai phạm trù nhỏ hơn của “hôi chửi” là “hôi chê” và “hôi đòn”. Gặp kẻ cướp giật thì  ai cũng ngại và tránh vì sợ vạ lây nhưng lỡ bắt được nó thì ai cũng nhanh nhảu vào “hôi đòn” như giành công về mình.

Còn về “hôi chê” thì miễn bàn, mọi người cứ lên các diễn đàn, mạng xã hội sẽ thấy người ta chê tới tấp một nhân vật, một sự việc, thậm chí cả một cộng đồng rộng lớn mà bản thân họ không có tí kiến thức gì về việc đó. 

Điển hình khi bàn về bóng đá Việt Nam, bạn sẽ thấy rất nhiều gạch đá chê VFF, chê V- League trong khi những người đó thậm chí chưa bao giờ tới sân xem một trận V- League.

Ngay cả tổ chức đại hội thể thao hàng đầu châu lục là Asiad cũng phải nhận hàng tá những lời chỉ trích như “chỉ có ở ao làng Châu Á” mà không hề biết rằng thể thao Châu Á đang phát triển tới đâu. Nhưng đau nhất có lẽ là nạn kỳ thị người Việt, dân tộc Việt từ chính cộng đồng người Việt, kiểu như: Việt Nam là thế, người Việt Nam là vậy, chỉ có ở Việt Nam…

Cái “hôi” cuối cùng tôi muốn đề cập là “hôi khen”. Kiểu hôi này mới xuất hiện nhưng không kém phần rầm rộ. 

Khi nhân vật nào xuất hiện được cộng đồng khen ngợi thì sẽ có rất nhiều người xúm vào “khen lấy khen để”. Họ sẽ dùng toàn những lời có cánh và tự cho mình là fan trung thành của nhân vật đó, mặc dù bản thân họ không hiểu biết về lĩnh vực nhân vật đó tham gia, những nhân vật khác sẽ bị đem ra soi mói, xỉa xói khi luôn bị so sánh với nhân vật chính. 

Cuộc chiến của fan Messi và fan Cristiano Ronaldo, Fan U19 với fan bóng đá nói chung luôn dai dẳng mà lên diễn đàn bóng đá mới thấy cái cuồng của nhiều người, chỉ cần đọc những bình luận của họ sẽ biết được trình độ hiểu biết bóng đá của họ ra sao.

Dân tộc ta luôn tự hào về truyền thống văn hóa tốt đẹp, nhân cách đạo đức… nhưng một bộ phận không nhỏ người Việt đã thay đổi nhân cách sống, vì thế bị chính cộng đồng miệt thị huống chi là người nước ngoài.

Tôi nghĩ, tự bản thân mỗi người chúng ta nên nhìn nhận và vận động những người xung quanh ta thay đổi.

Xem thêm: Khi người Việt đi máy bay

Bệnh chạy theo đám đông nhiều người Việt

Việc đón đầu nhu cầu phải diễn ra trước khi nhu cầu lên cao, còn khi phong trào đã diễn ra, lại xông vào là hơi muộn. Bởi trước khi kịp thu hồi vốn thì phong trào có lẽ đã thoái trào.

Lê Minh Tây

Chia sẻ bài viết của bạn tại đây.

Vợ chồng hiếm khi còn tình yêu sau 10 năm chung sống

Đọc bài viết “Phải lòng cô nhân viên sau 10 năm chỉ yêu vợ” của anh Minh, tôi có đôi lời muốn chia sẻ. Tôi thấy rất nhiều criticism của các bạn, thành ý có, lên án có và cả châm biếm giễu cợt nhạo báng. Cuộc sống sao nói trước được điều gì, hôm negative tốt nhưng ngày mai có tốt không sao biết được. Tình yêu cũng vậy, hôn nhân bắt đầu từ tình yêu, theo năm tháng nghĩa dày lên tình cũng nhạt dần, đó là quy luật cuộc sống. Có bao nhiêu đôi vợ chồng chung sống sau 10 năm vẫn còn mong nhớ harbour quắt? Lúc đó vợ chồng gắn bó bằng tình nghĩa, bằng trách nhiệm với criminal cái, gia đình hai bên. Thương có thể thương được nhưng sao có thể cố yêu.

Tất nhiên có những đôi vợ chồng quấn quýt yêu thương suốt đời nhưng số đó rất ít, đa phần tôi thấy các đôi đóng vai gia đình hạnh phúc, khoe con, khoe vợ khoe chồng trên Facebook nhưng sự thật mỗi người đều có mảnh trời riêng, hoặc không tệ như thế thì họ sống nhàn nhạt, không vui buồn, bình yên và chấp nhận cuộc sống đó đến hết đời.

Anh Minh đã dám nói lên một thực tế, không phải cứ có vợ chồng là người ta không còn cảm xúc yêu đương. Tình yêu như cơn gió len lỏi vào tâm hồn quá bình yên phẳng lặng của anh Minh, tôi nghĩ cũng không phải trốn tránh nó, cách tốt nhất anh hãy đối mặt và vượt qua. Cũng có thể chỉ là cảm xúc nhất thời nhưng nó sẽ là một kỷ niệm với anh. Hãy dành thời gian cho criminal cái nhiều hơn, dành thời gian cho vợ, cho gia đình dần dần anh sẽ quên đi. Nếu anh có tình cảm với cô gái đó, hãy giữ ở trong tim cho riêng mình nhé và cất thật kỹ, đừng làm tổn thương vợ con.

Khi mình là chồng, là cha, đâu có quyền sống cho riêng bản thân nữa. Tôi rất cảm thông và chia sẻ với anh Minh, các bạn độc giả cũng nhìn nhận sự việc một cách khách quan. Anh Minh cần lời khuyên chân thành, cần sự an ủi để vượt qua những ngày khó khăn này. Nếu không thể chia sẻ thì đừng nhạo báng, cũng có lúc lỡ might bạn rơi vào hoàn cảnh của anh Minh thì sao. Cuộc đời còn dài lắm, hãy nhớ câu “Cười người hôm trước hôm sau người cười”.

Chồng tôi đã harbour về với gia đình

Cảm ơn mọi người đã quan tâm và chia sẻ tâm sự của tôi qua bài viết. Chuyện của tôi xảy ra như một cú sốc nặng nề vì tôi yêu và tin tưởng anh rất nhiều. Qua những góp ý của người thân và các bạn, tôi đã nói chuyện thẳng thắn với chồng. Anh cũng trao đổi cụ thể với tôi, không bao biện, không giấu giếm và tôi biết những điều anh nói với tôi là sự thật vì chúng tôi cũng khoảng thời gian 5 năm năm yêu nhau, ít nhất tôi cũng hiểu đôi chút về criminal người anh.

Anh nói với tôi anathema đầu chỉ có ý định tán tỉnh cô gái đó nhưng sau một thời gian thấy thích và yêu chân thành (cô ấy và anh biết nhau khoảng ba tháng, yêu nhau được hơn một tháng). Anh cũng nói yêu cô ấy nhưng chưa làm gì đi quá giới hạn một tình yêu trong sáng. Điều cô gái ấy thu hút anh chính là vì có nhiều đặc điểm giống tôi: giản dị, chân thành, là người tốt.

Khi chưa bị phát hiện, mỗi lần đối diện với tôi và cô ấy anh đều thấy có lỗi, vì anh mà hai người phụ nữ cùng đau khổ. Lúc tôi biết anh yêu cô gái ấy là khi anh chuyển sang công ty mới được nửa tháng, nơi không có cô ấy. Anh nói cô ấy muốn dừng lại khi biết anh có gia đình nhưng cô ấy rất buồn nên anh chưa muốn buông tay, thấy mình có lỗi nên muốn có thời gian giúp cô ấy đứng dậy. Anh nói việc chuyển công ty cũng là lý do anh muốn harbour về với gia đình, với tôi và con, anh cũng thú nhận rất buồn vì thực sự yêu cô ấy.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trước những điều anh nói. Anh còn bảo khi đã yêu cô ấy anh cũng chưa bao giờ hết yêu tôi, vẫn quan tâm, chăm sóc tôi rất chu đáo, xảy ra việc như vậy anh không hề muốn. Tôi hỏi đã bao giờ anh nghĩ việc từ bỏ gia đình để đến với cô ấy chưa? Anh ngập ngừng và nói, đôi lúc có nghĩ đến điều đó, muốn đến với cô ấy, muốn đến với niềm vui mới.

Tôi lấy số điện thoại của cô ấy từ máy điện thoại anh và gọi điện nói chuyện. Tôi bảo anh sẽ nói chuyện với cô ấy để đưa ra những quyết định cuối cùng, anh bảo nếu điều đó giúp tôi thì hãy làm nhưng mong tôi đừng khiến cô ấy tổn thương. Cô ấy cũng là một người tốt đáng thương, chưa có gia đình, có trách thì trách chồng tôi không tốt. Tôi đã nói chuyện với cô ấy rất thẳng thắn và cô ấy là người đủ thông minh để nhìn nhận những điều tôi nói. Cô ấy cũng chia sẻ với tôi, lúc đầu chưa biết anh có gia đình nhưng khi biết rồi rất buồn, muốn dừng lại mà tình yêu làm mất hết lý trí. Cô ấy lần lữa hết lần này đến lần khác trước quyết định dừng lại và trước khi tôi biết chuyện thì đã nói muốn dừng lại với anh rồi.

Tôi cũng biết ý định dừng lại này khi cô nhắn tin với chồng tôi qua mạng, cô xin lỗi tôi rất nhiều và mong tôi mở rộng tấm lòng đón anh harbour lại. Cô nói sẽ không liên lạc với anh nữa, coi như mọi chuyện chấm dứt. Cô cũng nói anh vẫn yêu tôi và gia đình. Vậy đấy, tôi và cô ấy đều là những người phụ nữ đáng thương, tôi đã đứng trước quyết định cho anh một cơ hội duy nhất. Anh nói sẽ chấm dứt với cô ấy để cả ba đều thanh thản vì vẫn yêu tôi và criminal rất nhiều, đó là quyết định của anh.

Anh xin tôi cho đi gặp cô ấy một lần nữa để xin lỗi vì anh nghĩ nên có trách nhiệm bởi đã khiến cô yêu rồi hy vọng vào anh. Tôi đã đồng ý vì biết nếu có ngăn cản cũng không ích gì. Chồng tôi đã harbour lại với gia đình nhưng tôi rất bối rối, tình cảm và niềm tin ở anh đã có một vết thương rất lớn. Tôi không biết mình có vượt qua được chướng ngại vật này để harbour lại với quỹ đạo cũ không mặc dù bản thân chính là người cho anh cơ hội harbour lại.

Một điều nữa làm tôi suy nghĩ đó là sau chuyện như thế này anh có đảm bảo không tái diễn một lần nào nữa? Nhiều bạn đã khuyên tôi nên rời xa anh một thời gian để tĩnh tâm lại nhưng việc đó rất khó, tôi ở với bố mẹ chồng, ông bà là những người tốt, chuyện xảy ra mẹ chồng và em chồng tôi cũng biết, họ trách anh và khuyên tôi nên bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Tôi cũng biết giờ mình sắp sinh em bé, không muốn thiên thần trong bụng phải buồn.

Giờ tôi và anh đã nói chuyện với nhau, thời gian này cũng coi như thời gian thử thách đối với anh nhưng tôi cảm thấy mình đang cố gắng một cách quá sức. Tôi nên làm gì bây giờ?

Hân

Bạn trai toàn lẩn tránh để tôi phải chi trả mọi khoản

Tôi và anh quen nhau tính đến negative gần ba năm, gặp nhau khi anh còn làm cho công ty đối tác của tôi. Quen nhau một thời gian anh nghỉ việc, ở nhà sống dựa vào gia đình. Anh có xin đi làm một vài chỗ nhưng điều kiện làm việc không phù hợp nên không làm nữa, từ đó đến negative anh chỉ ở nhà và chờ việc, thế nhưng chờ mãi chẳng thấy ai gọi. Quen anh, biết anh chưa có việc làm nên tôi rất hiểu và thông cảm. Những lần đi chơi cùng nhau hầu như tôi đều giành trả tiền. Anh cũng trả nhưng phần nhiều là tôi.

Tôi thương anh nên nhiều khi phải chịu khó dành dụm, ăn không dám ăn, tiêu không dám tiêu để tiền đi chơi với anh. Có khi tôi dành tiền ăn cả một tuần nhưng đi chơi với anh một bữa là hết. Tôi đi làm lương cũng kha khá nhưng còn phải lo chi trả tiền nhà, tiền ăn và phí sinh hoạt, lại muốn để dành một khoản phòng thân, không tính toán gì với anh nhưng bản tính tiết kiệm nên tôi chỉ muốn đi ăn uống ở những nơi bình thường, đi ăn grain cà phê với tôi chỉ cần ngồi ở quán vỉa hè là đủ. Thế nhưng anh thì khác, không có tiền nhưng sở thích ăn uống rất sang trọng. Anh thích ngồi ở những quán cà phê đắt tiền, thích giao du với bạn bè, thích đi xông hơi, massage thư giãn ở những nơi sang trọng. Tất nhiên là anh đều rủ tôi đi cùng vì có người để chia tiền, có khoảng thời gian chỉ mình tôi trả vì anh không có tiền.

Nhiều lần, vào cuối tuần tôi muốn ở nhà mua cái gì đó về nấu ăn cho đỡ tốn kém mà anh lại rủ đi ăn, đi cà phê. Tôi cứ nghĩ anh rủ thì anh sẽ trả nhưng đến khi tính tiền thì hai, ba chầu liền đều một mình tôi thanh toán. Anh không bao giờ rủ tôi đi xem phim mà toàn tự tôi lên lịch, mua vé và dẫn anh đi, tất nhiên với lý do anh không có tiền, tôi rủ đi thì tôi phải lo từ tiền vé cho đến tiền bắp và tiền nước uống. Tôi quen anh, thương anh nên thỉnh thoảng cũng mua sắm áo đồ cho anh. Anh cũng thỉnh thoảng có mua một vài thứ nhỏ cho tôi nhưng tôi thường dặn anh là phải mua loại rẻ nhất để anh đỡ tốn tiền. Anh thì khác, grain gợi ý cho tôi mua cái này, cái kia cho anh.

Thấy tôi đi siêu thị grain mua sắm về là anh lại trách, nửa đùa nửa thật “Sao không mua cho anh gì à” hoặc là “Em đi mua sắm sao không nói để anh dặn mua, anh hết sữa rửa mặt, hết xà phòng, sữa tắm rồi”. Tôi chỉ ậm ừ cho qua nói “Em quên mất”. Lâu lâu anh lại dặn tôi, vài bữa mua cho anh mấy cái áo thun, mấy đôi vớ. Tất nhiên tôi yêu anh, thấy anh thiếu sẽ mua nhưng cảm thấy rất dị ứng với cái kiểu anh kêu tôi mua như thể là trách nhiệm của tôi vậy.

Nhiều lúc tôi cứ suy nghĩ không biết mình có quá ích kỷ grain tính toán với bạn trai không nhưng thật tình những điều đó khiến tôi vô cùng khó chịu. Anh còn có sở thích đi du lịch xa và ở những review đắt tiền mới được. Anh grain gợi ý và hỏi tôi khi nào đi du lịch, tôi nói anh cứ lên lịch rồi rảnh thì mình đi. Anh nói lúc nào cũng rảnh. Tôi nói anh lên lịch là ý tôi nhắc anh góp tiền, vì đi du lịch mà tôi thấy anh chọn sẵn mấy cái review đắt tiền để ở thì một mình tôi lo không đủ. Tôi biết anh gợi ý là để tôi dẫn anh đi vì anh lúc nào cũng không có tiền.

Cách đây một tuần anh lại có ý đi du lịch tận Hạ Long và tự lên mạng tìm được một khách sạn rất đẹp, có hồ bơi đầy đủ. Anh gửi cho tôi xem và bảo tôi lựa chọn phòng, tôi biết ý anh là kêu tôi đặt để đi chơi. Lần này tức quá tôi không nhân nhượng nữa, chơi bài ngửa với anh. Tôi nói chuyện rất tình cảm, hài hước như bình thường, khen khách sạn đẹp quá rồi bảo anh cứ đặt đi, rảnh thì mình đi. Tất nhiên ý tôi kêu anh đặt phòng thì tôi sẽ lo tiền vé và ăn ở nhưng tôi không nói ra để xem anh làm thế nào. Không ngoài dự tính của tôi, anh cứ ậm ờ rồi nói là chưa có tiền. Tôi nói đùa lại là vậy khi nào có tiền thì đi. Sau đó thấy anh im skinny thít và không còn nhắc đến chuyện đi du lịch nữa.

Thỉnh thoảng anh grain hỏi tôi có tiền không để vay, mỗi lần khoảng vài triệu. Tôi cho anh vay hai lần và sau này nói không có nên không cho vay nữa. Anh cũng không phải quá đáng là vay không trả nhưng thường rất lâu. Khi tôi thiếu tiền cũng không dám đòi vì thấy anh chẳng làm gì ra tiền cả. Mặc dù tôi ít tuổi hơn anh, cũng khá bé nhỏ và mềm yếu nhưng nhiều lúc cứ có cảm giác mình đang phải đổi vai với anh. Tôi là đàn ông còn anh là phụ nữ, nhiệm vụ của tôi là che chở và chăm sóc cho anh, điều đó thật buồn cười.

Đọc các bài viết, tôi thấy nhiều người criminal gái dựa dẫm vào bạn trai, đào mỏ bạn trai và bắt họ chiều chuộng đủ thứ. Còn tôi ngược lại, rất độc lập về tài chính và tôn trọng quyền bình đẳng trong tình yêu, ấy thế mà lại gặp tình cảnh éo le như thế này. Riêng về phần anh cũng khá tốt, không nóng tính và quan tâm bạn gái, khi tôi ốm đau anh cũng lo lắng, chăm sóc và gọi điện, nhắn tin quan tâm tôi mỗi ngày khá tình cảm. Gia đình anh cũng thuộc vào diện khá giả, tôi từng đến nhà anh chơi khi bố mẹ anh không có nhà. Nhà anh xây khá lớn, trong nhà chỉ có một mình anh và cô em gái đã đi lấy chồng nhưng không hiểu sao không thấy bố mẹ anh lo lắng gì chuyện nghề nghiệp cho anh cả. Anh giờ 27 tuổi rồi.

Còn về phần tôi cũng khá trẻ, 23 tuổi, trí thức, công việc ổn định và ngoại hình dễ thương (như nhiều người đánh giá). Tôi rất yêu anh và muốn tiến đến hôn nhân nhưng những điều này khiến tôi rất băn khoăn. Liệu sau này lấy nhau rồi anh sẽ như thế nào? Anh như vậy thì trách nhiệm với gia đình có lo nổi không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên để đi đúng criminal đường hạnh phúc của mình.

Ngọc

Lương 7 triệu, mỗi tháng vẫn để dành 3 triệu đồng

Tôi đi làm từ cuối năm 2010 đến negative gần được 4 năm và tiết kiệm được 70 triệu đồng để phòng khi cần đến. Đó là tôi chưa kể đến tiền thi thoảng tôi cho bố mẹ, mua quà cho các cháu, mua sắm đồ dùng trong nhà cũng tầm mấy chục triệu nữa.

Có thế nhiều bạn nghĩ tôi quá tiết kiệm? Không, tôi vẫn ăn tiêu, du lịch, bạn bè, quần áo thì mình mua sắm nhiều. Có lúc, tôi mua đồ đắt lên tiền triệu, nhưng có lúc cũng là đồ rẻ chỉ 1-2 trăm nghìn đồng.  Còn tiền mỹ phẩm, tôi dùng hàng xách tay của Hàn Quốc nên không đắt lắm.

Hai năm đầu, tôi đi làm lương chỉ có 5 triệu đồng, sau đó công ty làm ăn không tốt rồi phá sản. Tôi chuyển sang làm cho công ty khác thì lúc đầu lương 4 triệu đồng, giờ lên được 6 triệu cộng với phụ cấp là tổng hơn 7 triệu đồng/tháng.

Số tiền này tôi chi cho thuê phòng với điện nước, mạng, cáp cũng tầm một triệu đồng/tháng. Còn lại ăn tối và mua sắm hàng tháng tôi vẫn cho vào tài khoản tiết kiệm được 2-3 triệu đồng để khi cần lại rút ra.

Thi thoảng tôi cũng kiếm thêm được chút ít từ công việc làm thêm, nhưng hầu như số tiền này chỉ đỡ được tiền xăng xe, điện thoại grain ăn tối thôi. Số tiền lương của tôi có thể là thấp hơn so với nhiều người, nhưng tôi vẫn thấy sống rất thoải mái, không bị áp lực tiền nong bao giờ.

Tôi thích cái gì là tôi mua, bố mẹ grain các cháu thích là tôi sẵn sáng chi tiền ngay mà không tiếc. Hiện tại, tủ quần áo của tôi đã chật cứng mà vẫn thích mua sắm hàng tháng. Tôi chưa có chồng nên chuyện tiền nong cũng thoải mái hơn.

Tôi không dám so với các bạn đã có gia đình riêng, nhưng với những bạn vẫn độc thân, là dân tỉnh lẻ đi làm thuê như tôi nếu bảo lương 5-6 triệu đồng mà không đủ sống thì phải nên xem xét lại cách chi tiêu của mình.

Xem thêm: Lương 7 triệu vẫn dư được 5 triệu mỗi tháng gửi cho bố mẹ

Blitzcrank

Lương 5.000 đôla chỉ tiêu 3 triệu một tháng

Với mức chi tiêu đó tôi vẫn thấy hạnh phúc, không có gì là hành hạ bản thân chút nào. Nói như vậy, không phải tháng nào tôi cũng chi tiêu như thế. 

Chia sẻ bài viết của bạn tại đây.

Bấn loạn vì bị chủ nợ liên tục hối thúc

Tôi 40 tuổi, có gia đình và hai con. Gần đây tôi làm ăn thua lỗ nặng, do không hiểu biết về kinh doanh nên nợ lãi, không còn khả năng thanh toán khoảng một tỷ. Chuyện này tôi vẫn chưa cho vợ biết, nếu biết thì khả năng tan vỡ của gia đình tôi là rất lớn.

Trước đây tôi có công việc tạm ổn định rồi harbour ra mở công ty, vợ không đồng ý. Đến giờ chuyện đã đi quá sự kiểm soát nên tôi rất rối trí, không biết tính sao, nếu chấp nhận bán nhà cũng trả được hết nợ. Phải nói thế nào cho vợ thông cảm và hiểu đây?

Vợ tôi mắc bệnh tim nên tránh sốc, giờ công ty không còn gì nên tôi đang thất nghiệp, sáng vẫn giả vờ đi làm nhưng thực chất là ra khỏi nhà rồi không biết đi đâu. Tôi rất bấn loạn vì chủ nợ hối liên tục, nhiều lúc nghĩ mình sống trên đời này thừa quá. Mong các anh chị hãy cho tôi lời khuyên. Xin chân thành cảm ơn!

Khánh

Giấu kỷ niệm xưa cũ vào góc trái tim em

Khoảng thời gian này, thành phố chìm ngập trong những cơn mưa. Vẫn biết mưa thường mang theo những nỗi buồn nhưng sao lòng em cảm thấy trống trải quá, phải chăng vì cuộc sống là những chuỗi ngày cô đơn, ngập tràn những tổn thương chua xót khiến cho criminal người ta càng cố trốn chạy thì nỗi buồn, sự cô đơn ấy lại càng bám riết, chẳng chịu buông tha. Hạnh phúc với em chính là mây là gió, là những gì to lớn chưa kịp đưa tay ôm trọn đã vội brook xa. Con tim từ khi biết thế nào là yêu ghét đã không biết bao lần bị tổn thương, bội bạc, để rồi cứ thế tình đến tình lại tan, kẻ vội vã harbour đi, người ở lại vẫn thế, lạc lõng cô đơn.

Mưa…, cảm giác từng giọt chạm lên má, lên môi, rồi tràn qua khóe mắt khiến cho người ta cay lòng. Em cũng vậy, những buổi chiều tan tầm vội vã trở về dưới những cơn mưa, từng giọt mưa như từng dòng ký ức ùa về. Tình đầu thật khó tan, em mỉm cười với số phận khi đã khiến mình chẳng thể bên nhau, em vẫn cứ thế dõi theo anh, lẳng lặng thôi vì biết mọi thứ chẳng thể nào harbour về lại như lúc anathema đầu.

Bốn năm chia xa, vui có, buồn có, em vẫn chẳng thể yêu ai như yêu lần đầu, cứ thế để mặc bản thân đắm chìm trong quá khứ với những ký ức đau thương vụn vỡ. Em khép mình lại và luôn dõi theo anh, ngày em biết mình đã trở thành người lạ từng yêu của anh, cảm giác thật khó tả. Anh trở về, em và anh lại sống cùng nhau trong một thành phố, cùng hít thở bầu không khí trong lành của quê nhà nhưng cảm giác anh vẫn vậy, xa đến thế lại khiến em không khỏi chạnh lòng. Em vẫn cứ thế, đi ngang nhà anh, đôi lần thấy anh trên phố, cố tình hỏi han về anh, ngược lại em đã trở thành ký ức trong anh.

Thấy anh hạnh phúc bên người mới em tự hỏi nếu ngày trước anh cũng ân cần như thế, không lừa dối, không cố tình làm tổn thương em, có khi nào mình đã có một kết thúc khác. Em chấp nhận cuộc hôn nhân không tình yêu trước sự ngăn cản của người thân, bạn bè chỉ để lấp đầy chỗ trống trong trái tim, để có thể cho chính mình một cơ hội được yêu, được mở lòng một lần nữa. Thế nhưng cuộc đời vốn dĩ không đơn giản như em vẫn nghĩ, em đánh cược hạnh phúc của mình để rồi đổi lại vẫn đi về một mình, cô đơn.

Tình yêu, nỗi nhớ, đau thương và nước mắt, tất thảy đã là lẽ tự nhiên của cuộc sống. Em khóc một mình trong đêm nhưng lại chẳng để ai thấy mình yếu lòng. Em biết khóc không phải hèn nhát, yếu đuối, khóc chỉ là một lối biểu hiện cảm xúc, là sự chịu đựng chẳng thể nói nên lời, là sự dồn nén của những nỗi đau, nỗi nhớ mà thôi. Cuộc sống thật khắc nghiệt đã cướp mất của em quá nhiều thứ nên giờ em lại trắng tay.

Vô tình gặp lại anh, hai ta gượng gạo như những người xa lạ, nhìn ánh mắt anh em cảm thấy có chút xót xa, thương hại anh dành cho em. Em tự nhủ tình cảm của những năm tháng ấy có lẽ đã đến lúc nên buông bỏ rồi. Giấu kỷ niệm xưa cũ vào một góc, em hy vọng có thể chờ đợi đến một ngày sẽ sống cuộc đời của riêng mình, cuộc đời đó sẽ có người dành cho em, khiến cho em yêu và cảm thấy được yêu như chưa từng tổn thương, một cuộc đời mà em có thể dành hết yêu thương để sống trọn vẹn, không hối tiếc. Trái tim em, đến khi nào mới lại yêu thêm lần nữa?

Phương

Là trai tân, tôi vẫn bị gái hai criminal từ chối tình yêu

Tôi grain đọc Tâm sự vì thấy được sự đồng cảm với cuộc sống của bản thân. Là người sinh ra ở vùng đất miền Trung, gia đình lại nghèo khó, không được học hành đầy đủ, lớn lên tôi phải cố gắng học với làm khi xa nhà. Cuộc sống ở Sài Gòn thật khó khăn, giờ 31 tuổi vẫn không có thứ gì gọi là đáng giá. Tôi vừa phụ hồ vừa đi học, đôi lúc ở quê có việc phải về nên không có gì đáng kể, vì thế chuyện tình cảm của tôi vẫn là criminal số không tròn trĩnh. Nhìn bạn bè cùng tuổi grain những người khác đã có gia đình mà lòng thấy cô đơn, trống trải vô cùng. Mỗi đêm về nghe những bản nhạc vàng lòng thấy trống vắng, có ai ở một mình mới hiểu hết cuộc sống độc thân là thế nào.

Tôi đang tay trắng, chỉ biết đi làm về rồi xem tivi, phim ảnh, đọc báo, cũng có mấy bạn gái nhưng tình yêu thật sự không có. Tôi chấp nhận số phận, không than vãn gì, chỉ có điều cách đây khoảng bốn tháng đã gặp em. Em hơn tôi một tuổi, có gia đình, hai đứa con, chồng mất vì tai nạn giao thông cách đây sáu năm. Em vào công ty tôi làm nửa tháng trong thời gian chờ đợi công việc chính ở một công ty khác, giờ em không còn gặp tôi nữa.

Lúc mới gặp nhau em grain nhìn tôi cười, tôi cũng vậy. Tôi xin số máy của em, từ đó những cuộc nói chuyện điện thoại, nhắn tin ngày càng nhiều. Chúng tôi chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống. Không hiểu sao có nhiều người criminal gái chưa lấy chồng yêu tôi mà tôi lại ngỏ lời yêu em, em cũng đáp lại. Đó là thời gian tôi thật sự thấy hạnh phúc khi được cùng em đi ăn uống, cười đùa vui vẻ, xem hài kịch, xem phim…

Nhiều người nói tôi đầu óc có vấn đề khi trai tân yêu người đã có gia đình, tôi chấp nhận tất cả vì yêu em thật lòng. Tôi muốn có hạnh phúc bình thường của một gia đình: cùng đi chợ, nấu cơm, ăn uống, xem tivi, đi ăn những nơi quen thuộc vào mỗi cuối tuần. Tôi cũng muốn cùng em nuôi criminal và gánh bớt gánh nặng cho em. Nếu mọi việc như vậy tôi đã không buồn đến thế.

Nhận lời yêu được hơn một tháng, em rời xa, nói không xứng với tôi. Tôi buồn vì không biết mình sai ở đâu. Tôi mua quà grain hoa tặng, em nhờ người trả lại, bảo tôi hãy quên em đi. Tôi có tình yêu và tấm lòng nhưng không đủ tiền để mang lại cho em một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên để vượt qua, thật sự tôi chỉ muốn có được mái ấm bình thường như bao người khác.

Khánh

Chồng đến quán cà phê đèn mờ khi tôi mang bầu

Vợ chồng tôi đều 26 tuổi. Tôi là nhân viên một công ty marketing, chồng là nhân viên công ty khác, cuộc sống ổn định. Tôi kết hôn không lâu thì sinh được bé gái kháu khỉnh, xinh đẹp, cuộc sống không thiếu thốn chật vật nhưng cũng không dư dả thoải mái. Vợ chồng sống nhường nhịn và dung hòa cho nhau, tôi sống trong sự yêu thương và che chở của ba mẹ, gia đình hai bên, thầm biết ơn vì cuộc sống đã cho cơ hội được gặp anh. Tôi hết lòng vì chồng con, trong suy nghĩ của tôi, anh là người chồng không tuyệt vời nhưng rất tốt.

Sự thật khủng khiếp đến với tôi khi vừa sinh em bé được khoảng ba tháng. Hôm đó anh được nghỉ, tôi mượn điện thoại anh xem internet, vào Google thấy có mục tìm kiếm “Quan hệ bằng miệng có bị nhiễm HIV”. Chỉ là tình cờ chứ tôi không có ý kiểm tra điện thoại của anh nhưng tôi thấy có điều gì đó chột dạ. Cách đây không lâu anh lại đi xét nghiệm HIV, linh tính của người vợ cho tôi biết có chuyện gì đó không ổn. Tôi luôn hy vọng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, ví dụ có ai mượn điện thoại anh và tìm kiếm như thế.

Tôi hỏi chồng và nhận được câu trả lời rằng trưa ngồi nói chuyện với đồng nghiệp về vấn đề này nên thử tìm hiểu. Nghe thế tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi tin chỉ có như vậy nhưng khi hỏi thêm lần nữa và bắt đầu kể ra những hành động bất thường của chồng trong thời gian gian gần đây, quanh co một lúc anh đã thú nhận. Anh bảo trong thời gian tôi mang thai ở những tháng cuối, vì muốn giải tỏa nhu cầu đã đi cà phê kích dục và chỉ đi một lần duy nhất.

Mọi thứ dường như sụp đổ với tôi, dù biết chắc và đã chuẩn bị tâm lý từ trước lúc kết hôn bởi xung quanh đầy rẫy những chuyện đó nhưng sao tôi quá sốc. Lúc này đây tôi ước gì mình chưa bao giờ biết chuyện này. Tôi ước chồng đừng nói sự thật như thế. Tại sao kết hôn chưa được lâu, tôi vất vả sinh criminal cho anh để rồi nhận được trái đắng thê thảm này?

Khi gần gũi chồng, tôi thấy ghê sợ criminal người ngụy quân tử này, lúc nào cũng yêu chiều vợ criminal hết mực nhưng lại làm ra những chuyện không thể tin nổi. Tôi rối trí lắm, không biết phải làm sao, cứ nhắm mắt lại thấy cảnh chồng đắm đuối cùng cô gái đó. Giờ criminal tôi còn bé quá, phải làm sao đây? Mong nhận được sự chia sẻ từ các bạn.

Tâm

Những tập quán ăn uống độc đáo trên thế giới

Những phong tục tập quán trên bàn ăn được xem như chuẩn mực và mọi người đều phải được dạy từ khi là một đứa trẻ. Mỗi vùng miền, mỗi đất nước trên thế giới lại có một tập quán ăn uống riêng, tạo nên nhiều nét độc đáo và thú vị.

Afghanistan – Hôn bánh mì đã rơi xuống nền nhà

Ở Afghanistan, khi bánh mì đã rơi xuống nền nhà sẽ được nhặt lên và hôn để tỏ lòng kính trọng.

Nam Mỹ – Đổ rượu để bày tỏ sự tôn kính với “mẹ thế giới”

Ở một số vùng của Peru, Argentina, Chile và Bolivia, bữa ăn tối để dành cho Pachamama, một nữ thần được tôn thờ bởi những người dân địa phương ở dãy Andes. Khi uống trong bữa tối người dân nơi đây thường đổ một chút rượu xuống đất và đọc: “Para la Pachamama” để tiến hành nghi lễ “ch’alla”.

Canada – Đi ăn muộn

Việc đến muộn khi ăn là chuyện được chấp nhận ở Canada, và nếu bạn đến đúng giờ hoặc sớm hơn lại bị xem là điều kỳ quặc.

Chile – Luôn phải ăn bằng dao, dĩa…

Người Chile luôn luôn dùng các đồ như dao, dĩa, thìa… để ăn uống. Trong bữa ăn dù chỉ đụng chạm bất kỳ một đồ ăn nào trên bàn bằng tay cũng bị coi là hành động xấu xa.

2-chile.jpg

Người Chile luôn dùng dao, dĩa, thìa… khi ăn uống.

Trung Quốc – Làm bừa bộn và ợ

Ở Trung Quốc, người chủ nhà biết rằng bạn thưởng thức bữa ăn rất thoải mái khi thấy bàn ăn đã bị làm cho bừa bộn. Nếu chỉ còn một ít thức ăn thừa trên đĩa thì có nghĩa là bạn đã ăn rất no, nhưng ăn không hết sạch cơm trong bát sẽ bị coi là rất thô lỗ. Ngoài ra, tiếng ợ sau khi dùng bữa là một cách thể hiện lời khen về đồ ăn ngon đối với chủ nhà.

Ai Cập – Rót rượu cho người khác

Người Ai Cập có một tập tục là rót rượu cho người khác và chờ được rót lại vì tự lấy đồ uống rót cho bản thân là điều không thể chấp nhận được ở Ai Cập.. Nếu ly của bạn chưa được rót đầy và người khác quên rót thêm thì bạn nên nhắc họ.

Anh – Đưa rượu vang đỏ sang bên trái

Trên bàn ăn ở nước Anh, rượu vang đỏ liên tục được chuyển sang người ngồi bên trái cho đến khi hết một vòng. Một số người cho rằng đây là truyền thống của hải quân (khi đứng harbour mặt vào phía bánh lái, cảng luôn nằm bên trái của thuyền), tuy nhiên vẫn chưa có ai đưa ra lý do chính xác.

Khi chai rượu không được chuyền mà yêu cầu lấy rượu trở thành hành động rất bất lịch sự. Thay vào đó, người kế bên có thể hỏi người đang giữ chai rượu một câu “Anh có biết Bishop của Norwich không?” . Nếu họ trả lời “không biết” thì có nghĩa: Anh chàng đó rất tốt, nhưng anh ta là người thường quên đưa rượu cho người bên cạnh.

Ethiopia – Ăn chung một đĩa

Người Ethiopia thường ăn chung trong một đĩa lớn, thỉnh thoảng lắm họ mới ăn đĩa riêng, vì đĩa riêng đồng nghĩa với lãng phí. Một số vùng của Ethiopia có truyền thống “gursha” nghĩa là người này bón đồ ăn cho người khác.

Pháp – Dùng bánh mì như dụng cụ ăn uống

Người Pháp thường ăn bánh mì và dùng chúng như một chiếc muỗng để lấy đồ ăn từ đĩa cho vào miệng. Ngoài ra bánh mì cũng có thể được sử dụng giống như dao hoặc dĩa. 

9-france.jpg

Khi ăn ở Pháp, lát bánh mì được dùng như một chiếc thìa.

Georgia – Chúc rượu và uống hết ly trong một hơi

Ở nước Cộng Hòa Georgia, việc chúc rượu mất cả tiếng đồng hồ. Mọi người ngồi quanh một bàn tròn để chúc rượu nhau và khi uống sẽ phải uống hết ly rượu chỉ trong một hơi. Lúc tất cả cùng xong việc chúc rượu, họ sẽ lại đi vòng quanh bàn. 10 đến 15 ly mỗi người là chuyện bình thường trong một bữa tối, người Georgia chỉ chúc rượu bằng vang hoặc vodka.

Đức – Đi ăn đúng giờ

Người Đức thường đi ăn rất đúng giờ vì việc đến muộn bị xem là rất bất lịch sự và cho thấy sự thiếu tôn trọng.

Ấn Độ – Ăn bằng tay phải

Ở Ấn Độ, người dân chỉ dùng tay phải để ăn và đưa đồ vật. Người Ấn Độ quan niệm tay phải đại diện cho cái thiện với tính đúng đắn, công lý, còn tay trái đại diện cho cái ác, nhơ bẩn và xấu xa.

Nhật Bản – Tạo ra tiếng xì xụp khi ăn

Việc tạo ra tiếng động xì xụp khi ăn mì hoặc súp được xem là một dấu hiệu cho thấy sự cảm kích của người ăn đối với người nấu. Tiếng động càng to thì lời cảm ơn càng lớn. 

Hàn Quốc – Khoanh tay để đồng ý khi ăn uống

Khi muốn đồng ý bất kể một loại đồ ăn thức uống nào, người Hàn Quốc thường khoanh hai tay lại với nhau.

Mexico – Ăn tacos bằng tay không

Người dân Mexico chỉ cần dùng tay không để cầm nắm và ăn tacos, vì nếu dùng dao, dĩa để ăn tacos sẽ bị xem là hành động ngu ngốc và màu mè.

16-mexico.jpg

Riêng đối với tacos người Mexico chỉ ăn bằng tay không thay vì dùng dao dĩa.

Nga – Luôn nhận lời mời uống

Mời người khác uống thể hiện sự tin tưởng và tình bạn cho nên việc từ chối lời mời sẽ là rất khiếm nhã.

Tanzania – Giấu lòng bàn chân khi ngồi ăn

Ngồi khoanh chân trên một chiếc thảm hoặc chiếu khi ăn là một phong tục của người Tanzania. Tuy nhiên phải giấu được lòng bàn chân của mình vì nếu để lộ sẽ bị coi là một hành động cực kỳ thô lỗ. 

Hương Chi (theo Dailymeal)